: Sue
Beta: Xu
Khương Ngâm giật mình, dừng khoảng chừng mấy giây, rốt cục cũng nhớ tới phải đáp lại nụ hôn của anh.
Nhưng còn chưa kịp hành động, anh đã buông lỏng cô ra, phần mãnh liệt ở nơi đáy mắt kia bị cưỡng ép thu lại, cặp mắt đào hoa đen nhánh, khôi phục phần tĩnh mịch và trầm tĩnh ngày thường.
Khương Ngâm chậm chạp nhấp môi dưới, mềm mềm, có chút ngọt, phía trên còn lưu lại nhiệt độ của anh.
Cô cúi thấp đầu, bên tai nóng lên, hai gò má ửng đỏ rực rỡ, giống như đánh má hồng một cách tỉ mỉ.
Cô không nghĩ đến bản thân tỏ tình liền thành công ngay lập tức, thậm chí còn nghe được Doãn Toại cũng nói thích mình.
Sau đó không có bất cứ dấu hiệu nào, liền bị anh —— hôn!
Như này không khỏi cũng quá mức thuận lợi đi, tiến triển thực tế cùng với trong tưởng tượng của cô không giống nhau.
Sao Doãn Toại đột nhiên lại tỏ tình cô?
Khương Ngâm nghiêm túc nhớ lại một chút sự tình vừa rồi, nhắc đến Ảnh tử, hẳn là đã khơi gợi lại ký ức không mấy vui vẻ của anh, cảm nhận được sự cô độc và bất lực thời ấu niên.
Thế là cô khéo léo hiểu lòng người, an ủi anh, làm anh cao hứng, còn tặng Cái Đuôi Nhỏ cho anh.
Vậy nên, anh đây là cảm động trước tấm chân tình của cô sao?
Không nghĩ tới Doãn Toại lại là một người cảm tính như thế.
Cứ như vậy bị cô bắt lại dễ như trở bàn tay.
Cô thật tài tình a!
Lúc đầu Khương Ngâm muốn hỏi một chút anh thích cô ở điểm nào nhất, vì sao đột nhiên liền thích.
Nhưng lại sợ anh nghiêm túc suy tư, sau đó kịp thời phản ứng thật ra bản thân chỉ là nhất thời cảm động, dẫn đến hối hận lời vừa rồi nói ra.
Như thế chẳng phải cô “lấy giỏ trúc mà múc nước thành công dã tràng*” sao?
*Câu này có nghĩa là mình nỗ lực làm nhưng mà hóa ra lại vô ích.
Vì vậy việc này vẫn không nên tìm tòi ngọn nguồn rõ ràng.
Tóm lại chính là cô tương đối có mị lực, chinh phục được anh!
Chủ ý quyết định, Khương Ngâm cấp tốc bỏ qua đề tài này: “Ông xã, chúng ta mau đến cầu nguyện rồi cắt bánh ngọt đi.”
Cô ngồi xổm bên cạnh bàn trà, mở hộp bánh ngọt ra, cắm mấy ngọn nến tượng trưng rồi đốt lửa, sau đó ngồi bên cạnh Doãn Toại vỗ tay hát bài hát chúc mừng sinh nhật.
Cô cười nói tự nhiên, đồng tử lóe sáng, mi mắt rung động như một chú bướm hoạt bát đang vỗ cánh.
Doãn Toại lẳng lặng nhìn qua, giờ phút này, nỗi niềm tích tụ dưới đáy lòng hóa thành hư không, giống như bị thứ gì ấm áp nhu hòa bao quanh, cảm giác hạnh phúc thuận theo huyết dịch chảy khắp toàn thân, xẹt qua cả cơ thể.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
