: Sue
Beta: Xu
Trong đêm lành lạnh, ánh đèn đường nhu hoà bên ngoài thuận theo khe hở màn cửa đổ xuống tia sáng nhỏ nhoi, yếu ớt, chiếu lên gương mặt Doãn Toại, làm bừng sáng da thịt trắng trẻo.
Khương Ngâm ngây người nhìn chằm chằm vào anh, một hồi lâu mới thích ứng được, liền phát hiện đôi mắt của anh đang mở ra, nhìn cô không chớp mắt.
Cô cấp tốc cúi đầu xuống né tránh ánh mắt kia.
Theo động tác này, mi tâm Khương Ngâm đâm vào trên môi anh, truyền đến một chút xúc cảm ấm áp.
Hô hấp không yên của anh rơi vụn vặt trên trán cô, lúc lướt qua da thịt có chút ngứa.
Khương Ngâm lại nhớ đến cảnh lúc nãy trong mơ, rồi nhìn lại trạng thái lúc này của hai người, cô tựa hồ đang nằm trên người Doãn Toại, tư thế vừa mập mờ vừa xấu hổ.
Điều hoà không khí trong phòng thổi gió mát, hai đầu gối trên đùi trơn bóng của Khương Ngâm cảm nhận được tia lạnh lẽo.
Lại thêm một chút gió chui vào trong vạt áo.
Cô bỗng nhiên nhớ tới trên người mình đang mặc váy ngủ cực ngắn, nhất thời thần sắc cực biến.
Rồi nhìn Doãn Toại bị cô đè phía dưới, cô theo bản năng há miệng kinh hô: “A ——”
Tiếng thét vừa mới phát ra, thanh âm còn chưa kịp kéo dài đến giây thứ hai, miệng liền bị Doãn Toại đưa tay bịt kín.
Khương Ngâm mở to hai mắt nhìn anh, sau đó chớp mắt một cái, anh chợt trở mình đem cả người cô đặt dưới thân.
Hai tay cũng bị anh giữ chặt trong tay.
Khương Ngâm tức giận đến mức có chút muốn ngẩng đầu cắn bờ vai anh, Doãn Toại hơi nghiêng người né tránh, tản mạn cười thanh: “Giường ngủ lớn như thế một người ngủ cũng có thể rơi xuống, cô gái nhỏ, tướng ngủ này của em thật sự rất tốt.”
“…”
Nếu không phải vì muốn câu dẫn anh trong mộng, cô có thể lăn xuống sao?
Hơn nữa, đây đều là lỗi của anh!
Nam sắc hại người!
Khương Ngâm hùng hùng hổ hổ trong lòng nhưng trên mặt lại nhếch môi, nửa câu cũng không nói nên lời.
Chỉ là xoay người mấy cái trong mơ mà thôi, cô cũng không biết tại sao trong hiện thực cũng làm như vậy.
Rơi xuống giường còn nằm trên người Doãn Toại, thật là có chút mất mặt.
Tại sao cô mỗi lần đều xảy ra vấn đề, một chút hình tượng nữ thần cũng không có, khó trách không có lực hấp dẫn đối với Doãn Toại.
Cô miên man suy nghĩ trong đầu, đôi mắt vẫn không nhúc nhích nhìn anh.
Không biết cô đang xuất thần cái gì mà nhìn Doãn Toại một hồi lâu, anh luôn cảm thấy cô gái nhỏ này không hiểu sao lại có mấy phần điềm đạm đáng yêu.
Nhất thời như bị anh khi dễ vậy.
Doãn Toại bị cô nhìn có chút im lặng, cuối cùng thở dài, buông tay cô ra: “Đi lên ngủ tiếp đi.”
Khương Ngâm bị thanh âm của anh kéo về, nhưng không nghe rõ anh vừa nói cái gì, vẫn duy trì tư thế nằm ngang, phản ứng có chút chậm chạp, đôi mắt lại nhấp nháy mấy lần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
