: Xu
Beta: Sue
Khi Doãn lão phu nhân nói ra đề nghị này, Doãn Toại và Khương Ngâm đều sửng sốt.
Để cả hai ngủ ở chỗ này đêm nay?
Khương Ngâm vô thức nhìn sang Doãn Toại phía bên kia, quan sát phản ứng của anh.
Anh nhìn trời mưa bên ngoài, lại cúi đầu xem đồng hồ trên tay trong giây lát, sau đó nhìn Doãn lão phu nhân nói: “Thời gian còn sớm, cháu và Ngâm Ngâm chờ một lát nữa rồi về, không chừng rất nhanh mưa sẽ tạnh.”
“Chờ cái gì mà chờ a.” Doãn lão phu nhân trực tiếp ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh, nhìn về phía Khương Ngâm: “Buổi chiều Ngâm Ngâm chụp ảnh cho bà và ông nội con cũng đã mệt, trở về còn phải bận rộn, không bằng ở chỗ này ngủ lại một đêm đi.”
Nói xong bà lại chỉ chỉ mưa bên ngoài: “Bà thấy cứ tình hình này, đêm nay mưa sẽ không ngừng, cho dù có ngừng, ngày mưa đường trơn trượt, hai người các cháu về nhà lúc này, bà già như bà sao có thể yên tâm?”
Đối với lời khuyên nhủ của Doãn lão phu nhân, Doãn Toại một chút cũng không nghe lọt tai: “Không sao, cháu sẽ đi đường chậm một chút, Ngâm Ngâm cô ấy lạ giường.”
Khương Ngâm: “?”
Anh lại không ngủ với tôi, sao anh lại biết tôi có lạ giường hay không???
Tôi không lạ giường!
Thế nhưng, Doãn Toại đã nói như thế, Khương Ngâm cũng không muốn hủy đi sân khấu của anh, đầu óc lại quay cuồng suy nghĩ việc khác.
Cô một lòng muốn đem Doãn Toại bắt lại, bây giờ lão phu nhân cho một thời cơ tốt như thế, nếu như cô không biết nắm chắc có phải rất lãng phí hay không? Nhưng cô còn chưa tiến hành từng bước thành công đâu, nếu như trực tiếp cùng giường chung gối, có phải tiến độ quá nhanh hay không?
Hơn nữa cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý đầy đủ, kỳ thật cô còn rất khẩn trương.
Mưa bên ngoài bị gió cuốn lấy đưa tới, đập mãnh liệt vào cửa sổ thủy tinh.
Mưa đêm nay, quả thực hơi lớn.
Có lẽ ông trời muốn giữ người.
Doãn Toại có chút bất đắc dĩ, cuối cùng nhìn về phía Khương Ngâm, hỏi thăm ý kiến của cô: “Em muốn trở về hay là ở chỗ này một đêm? Tôi nghe theo em.”
… Đem vấn đề nan giải ném cho cô?
Khương Ngâm nhấp môi dưới, vấn đề xoắn xuýt vừa rồi còn chưa nghĩ xong đâu.
Cô ngẩng đầu một cái, lão phu nhân nhìn cô cười dịu dàng, tràn đầy lo lắng cùng thương yêu.
Từ chối ý tốt của người lớn, chắc là không tốt lắm.
Vả lại, nếu như không nắm chắc cơ hội lần này, lần sau cô và Doãn Toại ngủ chung một phòng, cũng không biết sẽ là lúc nào a.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
