Trong những ngày đi nghỉ này Lâm Đông Lục luôn cố gắng né tránh cái tên Nhạc Yên Nhi, lại thêm Bạch Nhược Mai ngoan ngoãn ở bên cạnh làm anh cho rằng mình đã quên rồi, cảm giác lúc trước chỉ là ảo giác mà thôi.
Lâm Đông Lục giơ tay ôm đầu, ngón tay lùa vào trong tóc.
Không! Tất cả bọn họ đều lừa dối anh hết! Nhất định anh đã quên mất chuyện gì đó! Là chuyện gì! Rốt cuộc là chuyện gì cơ chứ! Lúc này, nhân viên sân bay mới chú ý tới người đàn ông cao lớn đang đứng ở đây, hai tay ôm đầu, vẻ mặt đau đớn nên vội vã bước lại gần, ân cần hỏi:
- Quý khách, anh có sao không? Lâm Đông Lục không đáp, thực ra, anh vốn không hề nghe thấy có người đang nói chuyện với mình.
Anh đang liều mạng tìm tòi hố đen trong đầu nhưng lại bị cơn đau dữ dội đẩy lùi, anh vẫn không cam lòng nên tiếp tục thử thêm lần nữa.
Hết lần này đến lần khác, quả thực như thể đang so tài với chính bản thân vậy.
Mà đáp lại anh, chỉ có nỗi đau đớn càng lúc càng tê tâm liệt phế.
Cả người Lâm Đông Lục gần như không thể nào chịu được kích thích từ não bộ như thế, toàn thân anh run rẩy, chân mềm nhũn khuỵu xuống, đỡ lấy thân thể đang lung lay sắp đổ của anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)