- Cô nói đi.
Nhạc Yên Nhi ngẩng đầu nhìn Dạ Đình Sâm, nói:
- Tôi muốn cảm ơn anh.
Cảm ơn anh đã nhiều lần giúp tôi, khoan dung với tôi, ngay cả khi tôi nói chuyện quá đáng như thế mà anh vẫn không vứt bỏ tôi.
Nhạc Yên Nhi cảm thấy một câu cảm ơn này quá mức nhẹ nhàng, nhưng trừ cảm ơn ra cô cũng không biết làm sao để bày tỏ lòng biết ơn của mình với Dạ Đình Sâm nữa.
Đôi mắt Nhạc Yên Nhi to tròn như mắt nai, lúc này vì góc nhìn mà càng to càng sáng hơn, cứ như một dòng suối nhỏ có thể nhìn thấy đáy vậy.
Dạ Đình Sâm chưa bao giờ nhìn thấy đôi mắt trong sạch như thế.
- Tôi không cần cô xin lỗi, cũng không cần lời cảm ơn của cô.
Giọng nói của Dạ Đình Sâm vẫn bình thản như thường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)