Nhìn thấy con số trên nhiệt kế, Chúc Viễn nghiêm túc hẳn lên, trong mắt không còn vẻ lơ đãng, hỏi:
- Sốt bao lâu rồi? Đôi mắt đen lạnh nhạt và vô tình của Dạ Đình Sâm nhiễm thêm một chút áy náy:
- Đến sáng hôm nay tôi mới phát hiện ra, tối qua cô ấy đã ngâm nước lạnh rất lâu, chắc là bị cảm lạnh, do tôi sơ suất.
Dạ Đình Sâm nhận sai, đây quả thực có thể coi như cây vạn tuế ra hoa.
Thế nhưng vào lúc nghiêm túc khám bệnh thế này, Chúc Viễn cũng không có tâm tư chú ý tới những điều như thế.
Dạ Đình Sâm nghe thấy thế thì lập tức đứng phắt dậy, cầm áo khoác đang treo trên móc xuống.
- Tôi đi cùng với cậu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)