Sáng hôm sau, vào lúc Dạ Đình Sâm gọi Nhạc Yên Nhi dậy để chuẩn bị ăn sáng, hắn nhận ra có chuyện gì đó bất thường.
Hai má Nhạc Yên Nhi ửng hồng, nhịp thở dồn dập, trán phủ bởi một tầng mồ hôi mỏng, trông ý thức có vẻ không rõ ràng, Dạ Đình Sâm vươn tay sờ qua trán Nhạc Yên Nhi, quả nhiên là nóng muốn bỏng tay.
Alo. Chúc Viễn, đến khu nghĩ dưỡng ở phía Bắc thành phố một chuyến đi. Dạ Đình Sâm liếc nhìn Nhạc Yên Nhi đang nằm trên giường, ánh mắt hiện lên vẻ cháy bỏng:
- Phải thật nhanh.
Từ đời ông nội Chúc Viễn đã bắt đầu làm bác sĩ tư nhân cho nhà họ Dạ, hiểu rõ như lòng bàn tay tất cả bệnh án và trạng thái sức khỏe của người trong nhà này, cũng càng hiểu rõ tính cách lạnh nhạt của Dạ Đình Sâm.
Sáng sớm Dạ Đình Sâm gọi cho anh, mà dường như hắn còn có vẻ vội vàng, chẳng lẽ đã có chuyện lớn xảy ra rồi sao? Chúc Viễn lập tức nói:
- Dạ thiếu, có chuyện gì vậy? Cậu khó chịu ở đâu? Kể tỉ mỉ triệu chứng một chút để tôi xem phải mang theo những gì đến đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)