Ánh mắt của Dạ Đình Sâm bỗng ngưng lại.
Hắn quả thực hoài nghi là mình nghe lầm, thầm muốn xác nhận lại một lần nữa.
- Em vừa nói gì cơ? Nhưng Nhạc Yên Nhi dường như đã hoàn toàn quên mất những gì mình vừa nói.
Cô ngây ngô hỏi lại:
- Hả? Nói gì? Dạ Đình Sâm cảm thấy cơn nóng ruột dâng lên khó nén, như thể để khắc chế bản thân hắn đã phải dùng cạn kiên nhẫn của cả đời này.
Hắn nói lại rất chậm:
- Ừa, đúng rồi.
Nhạc Yên Nhi gật đầu ngu ngơ.
Dạ Đình Sâm vươn tay ve vuốt khuôn mặt cô, động tác cẩn thận như thể đang vuốt ve một món đồ sứ mỏng manh dễ vỡ hay một món bảo bối vô giá.
- Vì sao em lại thích tôi? Nhạc Yên Nhi nói như đúng rồi:
- Bởi vì anh đẹp đó, anh đẹp hơn tất cả những người khác luôn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)