Quản gia Thẩm xuất hiện đúng lúc, phá tan bầu không khí mập mờ trong phòng.
- Thiếu gia, Âu thiếu gửi tặng ngài một chai rượu vang.
Ánh mắt Dạ Đình Sâm rời khỏi máy tính, khẽ nhíu mày:
- Nó tặng rượu vang làm gì? Trong biệt thự có tủ đựng rượu, nhưng bình thường Dạ Đình Sâm không thích uống, hắn luôn cho rằng uống rượu sẽ làm con người mất bình tĩnh.
Hắn cũng không phải Âu Duyên Tây, không có rượu thì như người mất hồn.
Thấy phản ứng đó của ông, Dạ Đình Sâm không cần nghĩ cũng biết, trên tờ giấy nhắn kia chắc chắn không viết lời tốt đẹp gì.
Mang đến đây. Vâng. Quản gia cung kính mang cả rượu và giấy nhắn qua.
Dạ Đình Sâm mở tờ giấy ra trước, không phải mấy lời dông dài gì, chỉ có hai dòng chữ rồng bay phượng múa.
‘Anh cả, hưởng thụ một đêm chuếnh choáng cùng chị dâu rồi mau mau sinh cho em một đứa cháu để chơi đùa nhé.’ Ha, không ngờ Âu Duyên Tây lại có tiến bộ, ngay cả từ cao cấp như “chuếnh choáng”
cũng biết dùng, còn tưởng rằng cậu ta đã bị tửu sắc khoét rỗng não từ lâu rồi chứ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)