Lâm Đông Lục nhíu chặt mày, nổi giận:
- Cô! Thế nhưng khi vừa nhìn vào mắt cô, đôi mắt hạnh mờ hơi nước, nước mắt rưng rưng, trên đôi mi run rẩy cũng đọng một giọt nước mắt.
Thân hình mảnh mai của cô lúc này cũng không thể chịu được bất cứ lực tác động nào, nó lung lay như sắp ngã, nếu không vịn lấy ghế sofa, anh nghĩ cô sẽ ngã vì không đứng vững mất.
Lòng anh cũng không khỏi lo lắng.
- Anh nói tôi không bằng Bạch Nhược Mai, tôi chấp nhận, tôi cũng đã chấp nhận chuyện anh ở bên cô ta, tôi còn nói tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh nữa, vậy sao anh vẫn không buông tha cho tôi? Cuối cùng thì anh muốn tôi phải thế nào? Phải dập đầu xin lỗi anh mới được à? Nhạc Yên Nhi lúc này đã kích động, cô vừa nói vừa khóc, những giọt nước mắt chảy xuôi theo gương mặt cô mang đến vẻ đẹp của sự vụn vỡ.
Quan hệ của tôi với Dạ Đình Sâm lại càng là chuyện riêng giữa hai chúng tôi, không phiền anh phải hao tâm tổn trí.
Bây giờ tôi chỉ có một nguyện vọng đó là hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời anh, xin anh cũng như thế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)