Lâm Đông Lục đứng phắt dậy, anh đi tới trước mặt Nhạc Yên Nhi, hai tay chống lên bàn, thân thể cao lớn hướng về phía cô tạo thành một khoảng đổ bóng rộng.
- Không phải cô luôn muốn phá hoại mối quan hệ giữa tôi và Nhược Mai sao? Không phải cô muốn tôi yêu cô sao? Không phải là cô muốn lấy tôi sao? Cô hành hạ tôi suốt một năm trời, bây giờ cô muốn thôi là thôi, nói không quấy rầy là không quấy rầy nữa, Nhạc Yên Nhi, cô cho cô là ai, cô nghĩ quan hệ giữa chúng ta hoàn toàn do cô điều khiển à? Lâm Đông Lục nghiến răng nghiến lợi nói, trong giọng nói là thù hận và yêu thương khó nhận ra, nói xong lời cuối cùng, anh kích động đến độ gần như đã hét lên.
Quen biết Lâm Đông Lục lâu như vậy, Nhạc Yên Nhi tự nhận là mình hiểu anh, nhưng đây cũng là lần đầu tiên cô thấy anh thế này.
Lúc nói chuyện, sắc mặt anh tái nhợt, trán nổi gân xanh, trong đôi mắt đen là lửa giận mãnh liệt, gần như muốn nuốt người đối diện vào bụng.
- Lâm Đông Lục, rốt cuộc anh muốn gì? Nhạc Yên Nhi nói câu này, đồng thời cũng nhận ra giọng mình đang run lên.
Lâm Đông Lục cười xùy một tiếng, trong mắt là vẻ trào phúng:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)