Cố Tâm Nguyệt bị ánh mắt đó làm hoảng sợ, chờ đến lúc bình tĩnh lại thì Dạ Đình Sâm đã đi rất xa.
Cô ta ôm ngực thở hổn hển, có cảm giác như vừa từ cõi chết trở về.
Chỉ dùng một ánh mắt mà có thể khiến mình cảm giác được sự sợ hãi tột cùng, nếu người này thực sự biến lời nói thành hành động, Cố Tâm Nguyệt sợ rằng mình không chịu nổi.
Dạ Đình Sâm bước vào cổng chính của nhà họ Cố, đi qua hoa viên, hắn rút điện thoại ra, bấm một dãy số.
Chưa đến giờ tan làm nên Trần Lạc đang ngồi nghỉ ngơi, vừa thấy tên trên màn hình di động, cậu lập tức ngồi thẳng dậy:
- Chủ tịch.
Dạ Đình Sâm giao việc rất nhanh:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)