Một câu này thành công ngăn lại bước chân Dạ Đình Sâm.
- Là cô gọi? Dạ Đình Sâm nhìn Cố Tâm Nguyệt bằng ánh mắt lạnh lẽo, lời nói ra cũng lạnh như ánh mắt.
Cố Tâm Nguyệt vẫn mỉm cười, giống như hoàn toàn không để ý tới thái độ của Dạ Đình Sâm, những lời từ cánh môi mỏng đó nói ra, cho dù có dùng thái độ cay khắc thế nào đi chăng nữa cũng khiến cô ta cảm thấy vô cùng êm tai.
- Không đi nữa à? Luyến tiếc tôi rồi sao? Cố Tâm Nguyệt cười, để lộ ra má lúm đồng tiền xinh như hoa.
Cô ta muốn xem xem, khi người đàn ông này biết được bộ mặt thật của Nhạc Yên Nhi, liệu có còn quan tâm cô nữa không! Vẻ chán ghét xen lẫn với lạnh nhạt của Dạ Đình Sâm tạo thành tia sắc lạnh, lúc nhìn cô ta, trong mắt không hề có tình cảm:
- Rốt cuộc cô đã nói gì với Yên Nhi? Cố Tâm Nguyệt lấy điện thoại từ trong túi xách ra, nhấn hai cái rồi đưa cho Dạ Đình Sâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)