Chương Trì bước xuống từ tầng năm, đi men theo mép tay vịn cầu thang chầm chậm bước xuống. Ở chiếu nghỉ của mỗi tầng, cô đều dừng lại một lát, nhưng tuyệt nhiên không nghe thấy bất kỳ tiếng la hét, chửi rủa hay trêu đùa nào vốn đã quen thuộc như cơm bữa.
Cuối cùng, khi xuống đến tầng hai, từ cầu thang chợt ló ra một bóng người đang vội vã chạy xuống dưới.
Trái tim đang treo tận họng của Chương Trì chợt buông lỏng xuống.
Men theo hướng gã đó vừa chạy, Chương Trì cũng bước tới.
Đây là đường tắt dẫn ra sân vận động.
Cô giữ một khoảng cách an toàn bám theo gã.
Trên sân vận động có rất đông người, người của Mãnh Hổ, người của Đại Pháp Quan, mỗi bên đều có đến mấy chục nhân mạng. Dấu đỏ, xanh lam, xanh lục, loại dấu nào cũng có. Ngoài ra còn có một số băng nhóm quy mô nhỏ tầm năm sáu người, nhiều nhất là chừng chục người, mỗi nhóm chiếm cứ một góc sân.
Đây là lần đầu tiên Chương Trì chứng kiến cảnh tượng như vậy.
Có một số kẻ, bình thường tưởng như chẳng bao giờ đi chung với ai, lúc này lại đột nhiên lòi ra tổ chức đàng hoàng. Đến lúc này, cô chợt hiểu ra tại sao đám cựu tù nhân lại có thể nhìn thoáng qua là nhận ra ngay kẻ nào là người của Đại Pháp Quan, kẻ nào là của Mãnh Hổ. Bọn chúng sẽ quan sát và dò xét lẫn nhau. Cứ mỗi tuần, đến thời điểm này, tất cả lại tụ tập trên sân vận động để phán đoán xem đối phương thuộc phe cánh nào, có chỗ dựa dẫm gì, cần phải đề cao cảnh giác hay có thể yên tâm ra tay.
Gã cơ bắp đang đứng ở bên phe Đại Pháp Quan. Thông thường mà nói, địa vị càng cao thì sẽ đứng càng lên phía trước. Rõ ràng, gã hoàn toàn không phải là hạng tép riu như lời 888 nói. Nhóm của gã có khoảng bảy, tám người, chắc hẳn là những kẻ cầm đầu, đang quây quần bàn bạc chuyện gì đó, toàn bộ đám đàn em phía sau đều đang làm nhiệm vụ cảnh giới.
Điều khiến cô kinh ngạc là "Ông chủ mỏ" vậy mà lại là người của băng Mãnh Hổ. Mà thực tế, nếu đếm kỹ, số lượng thành viên của Mãnh Hổ có vẻ nhiều hơn Đại Pháp Quan chừng mười mấy người —— cho dù Đại Pháp Quan sở hữu nhiều con dấu đỏ hơn.
Bạn cùng phòng của Chu Kha, gã số 093, đang đứng ở vị trí khá gần trên đầu trong đội ngũ của Mãnh Hổ. Lúc gã nói chuyện, thỉnh thoảng lại có người gật đầu đồng tình, xem ra cũng là một nhân vật có tiếng nói.
Những kẻ cầm đầu của cả hai băng đảng đều có người mang dấu đỏ lẫn dấu xanh lam.
Những lời đám "nhà tuyển dụng" nói quả nhiên đéo thể tin được.
Ngoại trừ những nhóm tụ tập đông đúc này, phần còn lại trên sân vận động đa số là những kẻ đi cặp cùng nhau, lảng vảng quanh rìa sân, tán gẫu, hóng gió, trên mặt mang đủ mọi màu sắc dấu nhận diện.
Cây cối ở đây cực kỳ cao, chẳng biết đã sống qua bao nhiêu thế kỷ. Sân vận động trông giống hệt như một chiếc bánh nướng khổng lồ từ trên trời rơi xuống, ầm ầm nện xuống tạo thành một khoảng đất trống hình tròn. Vì bốn bề xung quanh đều là sức sống xanh tươi mơn mởn, nên nơi này lại càng hiện lên vẻ lạnh lẽo và xấu xí. Bắt buộc phải nhích ra sát mép sân một chút thì mới cảm nhận được chút hơi ấm tự nhiên của cỏ cây.
Gió nổi lên rồi.
Người của Đại Pháp Quan bắt đầu rời sân, tiếp đến là người của Mãnh Hổ, sau cùng là những băng nhóm nhỏ lẻ, và cuối cùng mới đến những cá nhân đơn lẻ.
Lúc rời khỏi sân vận động, trong đầu Chương Trì chợt lóe lên một suy nghĩ ——
Có lẽ đây là buổi chiều tà cuối cùng mà một số kẻ ở đây còn được chiêm ngưỡng.
Lúc quay về khu phòng giam, Chương Trì nhìn thấy gã cơ bắp đang đứng trước cửa phòng 503. Phòng của cô nằm ở tít bên trong, muốn đi từ cầu thang vào thì bắt buộc phải đi ngang qua cửa 503.
Gã cơ bắp sải bước ra giữa hành lang, chặn đường cô: "Nghe bảo cô vừa xảy ra tranh chấp với người của Mãnh Hổ à?"
Chương Trì khựng bước: "Ai cơ?"
Gã cơ bắp đáp: "Tên 093. Gã nhân tình của thằng bạn thích bán mông của cô đấy. Mọi người đều nhìn thấy cả rồi, ngay trong xưởng đan dệt."
Chương Trì tỏ vẻ trầm ngâm.
Gã cơ bắp tiếp lời: "Tôi có thể cho cô thêm một cơ hội nữa. Đến chỗ chúng tôi đi. Nếu không, ngày mai chuyện gì xảy ra thì khó mà lường trước được đấy."
Chương Trì: "Tôi có một câu hỏi."
Gã cơ bắp nhướng mày: "Câu hỏi gì?"
Chương Trì: "Người mang dấu đỏ chắc chắn lợi hại hơn người mang dấu xanh lam sao?"
Gã cơ bắp khựng lại một nhịp rồi đáp: "Chưa chắc."
Chương Trì: "Tại sao?"
"Con dấu nhận diện ở đây được đánh giá tổng hợp dựa trên mức độ nguy hiểm và thời hạn phạt tù. Nếu mức độ nguy hiểm của cô rất cao, nhưng bản án lại ngắn, có thể sẽ bị xếp vào nhóm dấu xanh lam. Hoặc bản án của cô rất dài, nhưng mức độ nguy hiểm không cao, thì cũng có thể mang dấu xanh lam."
"Nhưng, phạm nhân mang dấu đỏ bắt buộc phải đáp ứng đủ cả hai tiêu chí: mức độ nguy hiểm cao và thời hạn tù kịch trần."
"Cho nên trong phần lớn trường hợp, dấu đỏ vẫn nguy hiểm hơn dấu xanh lam."
Chương Trì: "Cho dù dấu xanh lam cũng có thể có mức độ nguy hiểm cao, thì cùng lắm cũng chỉ ngang ngửa với dấu đỏ thôi, đúng không?"
Gã cơ bắp: "Mức độ nguy hiểm là thứ có thể vượt trần. 'Mức độ nguy hiểm cao' chỉ là căn cứ để chính phủ phân loại, cô đạt đủ tiêu chuẩn thì sẽ bị quy vào mức đó. Còn ở đây chỉ tin vào nắm đấm. Chẳng có tiêu chuẩn nào sất."
Nói cách khác, khi vượt qua cái ngưỡng tiêu chuẩn về mức độ nguy hiểm, thực lực của mỗi người lại cao thấp không đồng đều.
Trong tình huống cùng bị dán mác "mức độ nguy hiểm cao", trừ khi vác đao thật súng thật ra sống mái một trận, nếu không chẳng ai biết được kẻ nào hơn kẻ nào.
Ánh mắt gã cơ bắp chợt lóe lên: "Tôi đột nhiên rất tò mò, rốt cuộc cô phạm tội gì mà bị tống vào đây vậy."
Chương Trì: "Ám sát tổng thống."
Gã cơ bắp: "..."
"Thật á?"
Chương Trì: "Anh đoán xem?"
Gã cơ bắp nói: "Mọi người đều đồn cô buôn lậu huyết thanh nên mới vào đây."
Chương Trì cau mày.
Gã cơ bắp tiếp: "Cô đi gánh tội thay người khác."
Chương Trì châm chọc: "Tin tức của các anh nhạy bén thật đấy."
Gã cơ bắp: "Cô không cần phải lo. Ở đây là thế, chuyện gì vừa thốt ra khỏi miệng, ngày hôm sau cả làng đều biết hết, gốc gác lai lịch chẳng giấu được đâu. Muốn thăm dò tin tức, cô chỉ cần ra sân vận động lượn một vòng là xong. Đám ở đây rảnh rỗi sinh nông nổi, chỉ toàn làm mấy trò đó thôi."
"Bọn họ còn đang bàn tán chuyện cô rất thích đi thư viện đấy."
Ngón tay Chương Trì khẽ run lên một cái.
"Chuyện này mà các người cũng phát hiện ra sao."
Gã cơ bắp nói: "Lũ dấu đỏ chúng ta là thế đấy. Lúc nào cũng bị người ta dòm ngó. Nghe bảo cô còn từng học đại học cơ à?"
Chương Trì: "Bốc phét đấy."
Gã cơ bắp khẽ cười: "Cô em cũng thú vị phết đấy."
Chương Trì không đáp lời, vì trực giác mách bảo cô rằng hắn vẫn chưa nói hết.
"—— Thực sự không nỡ nhìn cô đi chết chút nào."
Mười một giờ ba mươi sáu phút đêm, cách ngày hoạt động tự do còn đúng 24 phút.
Chương Trì mở bừng mắt giữa chiếc giường giam.
Màn đêm tĩnh lặng như nước, bên ngoài vắng lặng không một tiếng động.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua...
11 giờ 43 phút...
11 giờ 47 phút...
11 giờ 50 phút...
Những con số trên vòng tay điện tử liên tục nhảy lên...
58 phút...
59 phút...
59 phút 35 giây...
59 phút 59 giây...
0 giờ.
Chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Vẫn vắng lặng hệt như ban nãy.
Cứ như thể đây chỉ là một ngày bình thường không có gì khác biệt.
Chương Trì trừng trừng hai mắt, đầu óc bắt đầu hồi tưởng lại từng chút một nội dung trong cuốn tài liệu —— chán quá đi mất, bắt buộc phải làm chuyện gì đó để giết thời gian thôi.
Nhưng nghĩ đến mấy thứ nhàm chán ấy lại càng khiến cơn buồn ngủ kéo đến tợn hơn.
0 giờ 32 phút.
Chương Trì tụt khỏi giường, bước tới đứng trước cánh cửa.
Nhiệt độ ban đêm thấp hơn ban ngày khoảng 10 độ. Cô đang mặc bộ đồng phục tù nhân mỏng manh nhất.
Gió lùa qua khe rào sắt trên cửa thổi vào trong.
Lạnh buốt, cảm giác như đang chui vào trong tủ lạnh.
Nhưng lại khiến đầu óc người ta cực kỳ tỉnh táo.
1 giờ 59 phút.
Bên ngoài vẫn chưa có lấy nửa điểm động tĩnh.
Cô buồn ngủ díu cả mắt. Công việc ban ngày vắt kiệt thể lực, giấc ngủ hơn một tiếng đồng hồ ban nãy hoàn toàn chẳng bõ bèn gì.
Nếu tối nay không ngủ, ngày mai còn phải đi làm 3 tiếng, rất khó để đảm bảo bản thân còn đủ tinh lực đối phó với lũ cặn bã tới tìm rắc rối —— giả sử là có.
Ban ngày mới là vở kịch chính.
Cô cần phải ngủ.
Chương Trì bước lại giường, rút cây kim ốc vít giấu dưới gối ra, lột luôn cả ga trải giường. Cô ôm chăn đi tới cửa, trải tấm ga xuống sàn nhà rồi nằm ngang ngửa ngay trước lối ra vào, phần xương bánh chè của đầu gối vừa vặn che ngáng khe hở của khung cửa ngay vị trí ổ khóa.
—— Bất cứ một động tĩnh nhỏ nào cũng sẽ đánh thức cô.
Nắm chặt cây kim ốc vít trong tay, đắp chăn cẩn thận, cuối cùng cô cũng nhắm mắt lại.
6 giờ 30 sáng, không có điểm danh.
Chương Trì không đến nhà ăn. Hôm nay chỉ cần làm việc ba tiếng, làm buổi sáng hay buổi chiều đều được. Tầng năm có kiểm soát ra vào, người không mang dấu đỏ không thể bước vào.
Cô có lợi thế sân nhà ngay tại khu phòng giam này.
Đúng như lời gã cơ bắp đã nói, chỗ dựa duy nhất của nhóm dấu đỏ là việc chẳng có kẻ nào muốn làm cỗ cho kẻ khác xơi. Bọn chúng sẽ không kéo đến theo đàn. Nơi này giống hệt như hang ổ của cô, những kẻ dễ dàng tìm đến tận cửa sẽ không biết được thứ quái quỷ gì đang chực chờ chúng bên trong. Hơn nữa ——
Cô cảm thấy đám dấu đỏ sẽ không tùy tiện tìm cô gây rắc rối.
Bọn chúng muốn tích lũy thực lực hơn là hành động thiếu suy nghĩ.
Nếu không thì tối hôm qua, tên 110 đã chẳng chầu chực ở cửa để kéo cô vào băng đảng một lần nữa.
Đúng là một tên HR (nhà tuyển dụng) non tay.
Càng hối thúc, chỉ càng chứng tỏ bọn chúng đang chột dạ và thiếu tự tin.
Khu phòng giam không xảy ra vụ bạo động nào, cùng lắm cũng chỉ là tiếng trò chuyện và cãi vã ồn ào hơn ngày thường một chút. Âm thanh vọng lên tận tầng năm nghe như tiếng ong kêu vo ve, không rõ chữ, nhưng có thể cảm nhận được sự chấn động.
Gần 7 giờ rưỡi, sự chấn động dần dần biến mất.
Đến giờ đi làm rồi.
Không có điểm danh buổi sáng, có lẽ rất nhiều người đã bỏ qua luôn bữa sáng.
Canh sát giờ mới đi làm.
Mức làm việc tối thiểu trong ngày hoạt động tự do là 3 tiếng, nhưng mức tối đa thì vẫn giống như ngày thường. Có lẽ đại đa số mọi người đều không muốn nghỉ ngơi.
Bọn họ muốn cày kịch trần điểm công việc. Thế nên bắt buộc phải đi làm từ sớm.
Từ đây đến hầm mỏ, nếu chạy nhanh thì mất chừng 20 phút. Vẫn còn kịp.
Chương Trì lao ra khỏi cửa ——
Lúc đi ngang qua cửa phòng 503, cô vừa vặn bắt gặp gã cơ bắp đang cầm bàn chải đánh răng súc miệng. Đầu tóc gã rối bù, mắt nhắm mắt mở ngái ngủ, trông có vẻ như hoàn toàn không có chút phòng bị nào.
Đối với những ma cũ đã dư dả điểm số, có lẽ đây thực sự là ngày thư giãn nhất của họ.
Nếu có thể, đám dấu đỏ này thậm chí có thể ru rú trong phòng, tận hưởng trọn vẹn một ngày cuối tuần không bị bất cứ ai quấy rầy.
Có điều lính mới thì không có được đặc quyền này.
Gã cơ bắp nhổ bọt kem đánh răng, bày ra dáng vẻ như đang xem kịch vui, thong thả bước tới chắn ngang lối đi: "Sớm thế."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

