Trong chốc lát, mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía Thôi Chiêu.
Chỉ là suy nghĩ này thật sự quá đỗi trẻ con, khiến mọi người không nhịn được mà bật cười.
Tam phu nhân cười trêu: "Chỉ có trẻ con chưa lớn mới nghĩ như vậy thôi."
Thôi Chiêu: "..."
Nàng đâu có nói thế!
Thôi Chiêu toan mở miệng giải thích, nhưng nghĩ lại thấy Thôi Diễn quả thực rất khớp với mấy lời bình phẩm kia, đành bất lực ngậm miệng.
Thôi Từ lên tiếng giải vây: "Chuyện này thì có gì lạ đâu. Có một người huynh trưởng xuất chúng như thế, lại được huynh ấy nuôi nấng bế bồng từ nhỏ, trong lòng con bé tự nhiên sẽ lấy huynh mình làm thước đo, muốn tìm một vị phu quân tốt y như vậy. Có điều, Chiêu Chiêu à, trên đời này người như huynh trưởng con chẳng có mấy ai, e là khó tìm lắm đấy."
"Chứ sao nữa." Tần phu nhân vội vàng tiếp lời.
Bà ta nhìn sang con trai nhà mình, vẫy vẫy tay ra hiệu cho chàng ta bước tới.
Đợi con trai tiến đến gần, bà ta mới nói tiếp: "Lúc nhỏ, không ít người từng bảo nhi tử nhà ta trông khá giống Tam lang đấy."
Thôi Chiêu khẽ khựng lại, quay đầu nhìn sang.
Dù Trần Chương có phần rụt rè khép nép, nhưng ngũ quan quả thực đoan chính thanh tú.
Chỉ có điều, nếu đem so với Thôi Diễn thì đúng là chẳng nhìn ra giống nhau ở điểm nào.
Nàng nhịn không được bèn nhìn về phía Trịnh thị: "Đại bá mẫu, thật vậy sao ạ?"
Trịnh thị im lặng một thoáng đầy tế nhị, sau đó mới đáp: "Trước kia đúng là từng có người nói thế, chỉ là…"
Bà ấy nhìn sang Tần phu nhân, mỉm cười: "Chỉ là khi còn bé, cả hai đứa đều ít nói nên tính tình hao hao nhau mà thôi. Phu nhân vẫn chưa gặp mặt Tam lang nhà ta nhỉ? Đợi thằng bé tới, phu nhân cứ nhìn thử xem, nam nhi lớn lên cũng thay da đổi thịt nhiều lắm."
Liên tiếp bị tạt gáo nước lạnh tới hai lần, trong lòng Tần phu nhân vốn đã chẳng vui vẻ gì nhưng lại không dám bộc lộ ra mặt, đành trút hết nỗi oán thán lên đầu Thôi Chiêu và Thôi Diễn.
Một kẻ dù chưa xuất hiện đã đè bẹp nhi tử của bà ta, còn một kẻ thì đang ngồi chình ình ở đây nhưng hành xử, điệu bộ lại hoàn toàn vượt ngoài khuôn phép.
Nếu không phải vì muốn vin cành cao Thôi phủ, trèo cao kết thân với Thôi Diễn, sao bà ta thèm để mắt tới Thôi Chiêu cơ chứ?
Tần phu nhân mặc kệ con trai ra hiệu can ngăn, lại nói: "Nhắc mới nhớ, Tam lang cái gì cũng tốt, cớ sao đến giờ vẫn chưa định thân? Ta còn đang mong chờ ngày được gửi lễ mừng đây này."
Thôi Từ nghe ra giọng điệu mỉa mai của bà ta, sắc mặt lập tức lạnh nhạt đi đôi phần, chỉ đáp: "Chính vì cái gì cũng tốt nên mới khó định đoạt đấy. Có điều, thằng bé không cần phải cất công lân la hạ mình đi làm quen cậy nhờ đâu."
Tần phu nhân nhất thời cứng họng, toan mở miệng nói thêm gì đó thì đã bị Thôi lão thái quân ngắt lời.
"Mưa tạnh rồi."
Phút chốc, tất cả mọi người đều im bặt, đồng loạt quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy bà đang phóng tầm mắt ra bên ngoài mái đình. Cơn mưa quả nhiên đã ngớt, chỉ còn lác đác vài giọt nước đọng thỉnh thoảng lăn dài trên mái hiên.
"Vốn dĩ chỉ ghé vào đây trú mưa, tình cờ lại nghe được chuyện này, ngược lại khiến chư vị phải mất tự nhiên rồi."
Dứt lời, Thôi lão thái quân chậm rãi đứng dậy, đeo lại chuỗi tràng hạt bằng gỗ đàn hương vào cổ tay. Bà đến một ánh mắt cũng chẳng buồn bố thí cho Tần phu nhân, chỉ nhìn thẳng về phía Thôi Chiêu.
"Cháu cũng đừng chê tổ mẫu độc đoán. Trong số các công tử thế gia, không phải là không có người được như vậy. Ta sẽ lưu tâm tìm thử, đồng thời cũng sẽ đem yêu cầu này nói lại với Thôi Diễn, để nó cùng tìm kiếm cho cháu."
Thôi Chiêu ngớ người, vội vàng lên tiếng giải thích: “Tổ mẫu, đó là lời của tiểu cô cô nói, không phải nguyên văn của cháu đâu ạ!”
“Không quan trọng.”
Thôi lão thái quân nhìn nàng, ánh mắt vô cùng sâu xa.
“Tìm được mối rồi thì cháu không chối từ được đâu. Đừng tưởng chuyện thi cử đủ mức ngông cuồng là có thể dọa lui kẻ khác. Hôm nay cháu cũng thấy rồi đấy, sói đói cắn mồi, đâu có màng tới chuyện thịt thiu thối.”
Bà liếc mắt nhìn Tần phu nhân một cái, rồi đứng dậy rời đi, mấy tỳ nữ vội vàng bước theo hầu.
Khi ra khỏi Quan Ngư đình, giọng nói của bà vọng lại từ xa: “Sắp đến giờ bãi trực, đám nam nhân cũng sắp về tới rồi, các vị muốn hàn huyên thì cứ tự nhiên, lát nữa nhớ đến gian chính dùng bữa.”
Nhóm người Trịnh thị lập tức đứng dậy tiễn bước, duy chỉ có Tần phu nhân vẫn ngồi sững tại chỗ.
Cái liếc mắt nhàn nhạt ban nãy của Lão thái quân khiến bà ta sợ hãi đến mức tim đập chân run, chẳng dám ngoảnh đầu lại.
Chốn kinh đô phồn hoa vốn là nơi các danh gia vọng tộc cắm rễ, trong đó lấy năm thế gia lớn Thôi, Lư, Trịnh, Vương, Tạ làm đầu, vững vàng giữ thế bề trên.
Nhiều năm trước, bà ta tình cờ quen biết Trịnh phu nhân, dần dà qua lại, giao tình riêng giữa hai người khá thân thiết.
Về sau, bà ta theo phu quân rời kinh đến nhậm chức ở địa phương khác, bẵng đi một thời gian đứt đoạn liên lạc.
Nay vì chuyện thi cử của Trần Chương, bà ta mới quay lại kinh đô. Lời qua tiếng lại vài lần đã nối lại mối quan hệ với Trịnh thị, chuyến này qua lại, trong lòng Tần phu nhân không khỏi nảy sinh vài phần tâm tư.
Chuyện dựng vợ gả chồng của Thôi thị xưa nay vốn trọng sự môn đăng hộ đối, đa phần đều là kết thông gia trong nội bộ năm dòng họ lớn với nhau, hoặc kết thân cùng các tân quý danh môn.
Dẫu có xếp thế nào đi chăng nữa, cũng chẳng đến lượt Trần thị.
Nhưng phàm là việc ở đời, ắt có ngoại lệ.
Qua những lúc nhàn đàm cùng Trịnh thị, bà ta biết được trong phủ có một Thôi Chiêu tính tình bướng bỉnh, hành sự ngông cuồng, chuyện hôn sự vô cùng trắc trở khiến trưởng bối trong nhà hết sức đau đầu.
Ngay lúc đó, bà ta đã nảy sinh ý đồ. Về sau, khi tường tận nàng lại là muội muội ruột của Thôi Diễn, bà ta đã hạ quyết tâm, bằng mọi giá phải vun vào cho được mối nhân duyên này.
Bà ta vốn chưa từng diện kiến Thôi Diễn, nhưng người này căn bản chẳng cần gặp mặt, bởi đi đến đâu cũng có thể nghe danh tiếng của hắn.
Từ nhỏ hắn đã nổi tiếng thông tuệ, danh chấn kinh đô, tám tuổi đỗ Đồng tử khoa, mười bảy tuổi dự kỳ thi mùa xuân đã một bước giật giải Khôi nguyên, chính thức bước vào chốn quan trường.
Năm đầu tiên nhập sĩ nhậm chức Hiệu thư lang, năm thứ hai đã được cất nhắc vào Đại Lý Tự. Từ chức Tự thừa leo lên tới vị trí Đại Lý Thiếu khanh như hiện tại cũng chỉ vỏn vẹn trong hai, ba năm trời. Tất cả đều dựa vào công trạng thực thụ của bản thân.
Dẫu là trong số các vị công tử của năm đại thế gia cũng hiếm thấy người xuất chúng nhường ấy, tiền đồ mai sau quả thực vô lượng.
Còn về phần Thôi Chiêu - đây lại là người muội muội ruột do một tay hắn nuôi lớn.
Khi Thôi Diễn còn nhỏ, phụ mẫu đã phải xa kinh đến trấn thủ chốn biên ải, mãi sau này mới sinh ra Thôi Chiêu.
Năm hắn mười hai tuổi, phụ mẫu đưa muội muội cùng hồi kinh. Giữa đường chẳng may vướng họa thổ phỉ, cả hai đều tử mạng, chỉ để lại một tiểu muội muội mới lên bảy.
Nghe Trịnh phu nhân kể, Thôi Diễn vô cùng săn sóc người muội muội này. Từ nhỏ chuyện ăn uống, dạy dỗ nàng minh lý đọc sách, mọi việc hắn đều tự tay lo liệu, chẳng bao giờ mượn tay kẻ khác.
Người ta thường nói "quyền huynh thế phụ", e rằng dẫu là phụ thân ruột thịt thì sự quan tâm chăm sóc cũng chỉ đến thế mà thôi.
Hắn để tâm đến muội muội như thế, đợi khi nàng xuất giá, lẽ nào lại không hết lòng nâng đỡ muội phu?
Vốn dĩ trong lòng bà ta đã có sẵn mấy phần kỳ vọng, sau khi hay tin nhi tử từng được Thôi Diễn giúp đỡ, bà ta đã lập tức chuẩn bị hậu lễ, muốn mượn cớ đến bái tạ để dắt mối cho Trần Chương và Thôi Chiêu.
Tính khí Thôi Chiêu không tốt, tiếng xấu vang xa, nhà chồng khó kiếm, nhưng Trần gia họ đâu có hắt hủi gì cơ chứ!
Nào ngờ, hăm hở xách lễ tới cửa, chưa kịp diện kiến Thôi Diễn thì đã bị Thôi lão thái quân dội ngay cho một gáo nước lạnh.
Những lời lão thái quân nói với Thôi Chiêu ban nãy, rõ ràng là chẳng hề để mắt tới họ. Bà chẳng thèm kiêng dè mà vạch trần thẳng thừng, chỉ mặt gọi tên họ chính là phường sài lang dạ thú.
Thôi phủ ngày nay, Lão thái gia đã qua đời vì bạo bệnh, thế nên Lão thái quân mới đứng ra quản xuyến gia thế.
Tần phu nhân vốn tưởng đó chỉ là một bà lão ít lời, ai ngờ đâu lại là một con người đáng sợ nhường này…
Chật vật mãi, Tần phu nhân mới hoàn hồn lại sau ánh mắt sắc lẹm kia. Bà ta ngoảnh đầu nhìn xung quanh, thái độ của những người còn lại rõ ràng đã nguội lạnh đi vạn phần, ngay cả Trịnh phu nhân cũng đang cau mày, chẳng buồn tiếp chuyện với bà ta nữa.
Ngón tay miết nhẹ xung quanh viền chén trà, giữa lúc Tần phu nhân đang vắt óc tìm cách phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng này, Thôi Từ lại đột ngột lên tiếng trước.
“Tần phu nhân, ban nãy nghe Đại tẩu nói là Thôi Diễn đã ra tay tương trợ nên nhà mới đến tận cửa bái tạ. Cơ mà ta vẫn chưa tường tận, rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra?”
Tần phu nhân vội vàng gượng gạo nở nụ cười: “Chuyện này kể ra thì dài dòng lắm… A Chương à, chốn này các di mẫu đang hàn huyên, con ở lại e không tiện. Trùng hợp bên ngoài trời cũng tạnh mưa rồi, con ra chỗ khác dạo xem sao.”
Trần Chương ngẩn người ngẩng đầu lên, sau đó ngoan ngoãn đáp: “Vâng ạ.”
Chàng ta vừa chực bước đi, Thôi Chiêu cũng hết kiên nhẫn ngồi yên thêm nữa. Nàng đứng phắt dậy, cất tiếng: “Khách tới chơi nhà há để khách tự đi một mình. Ta đi dạo cùng Trần huynh đây.”
Dứt lời, mặc kệ những người phía sau lên tiếng giữ lại, nàng sải bước thật nhanh rời đi cùng Trần Chương.
Thôi Từ giơ tay lên định ngăn, rồi lại buông thõng xuống, cười xòa: “Tính cái con bé này là vậy đấy, chẳng ngồi yên được lúc nào.”
Tần phu nhân rạng rỡ mỉm cười gật đầu hùa theo. Bà ta đương nhiên là biết rõ chứ, bằng không đã chẳng vội đuổi khéo Trần Chương đi như vậy.
“Chuyện giữa khuyển tử nhà ta và Tam lang, cớ sự phải kể từ lúc thi vào Thái học…”
…
“Huynh đỗ vào Thái học là nhờ xem bản chép tay của Thôi Diễn sao?” Thôi Chiêu có phần kinh ngạc.
Trần Chương gật đầu: “Đúng vậy, nói ra thật hổ thẹn. Dù đề thi ở Thái học chẳng rườm rà như kỳ thi Khoa cử, nhưng cũng vô cùng hóc búa. Dạo ấy ta vùi đầu vào sách vở đến sứt đầu mẻ trán, cuối cùng vẫn là mẫu thân phải nhọc lòng đi mượn sách của Thôi học trưởng… à không, của Thôi lang quân về cho ta.”
Thôi Chiêu ngẫm ngợi một lát rồi vỡ lẽ: “Là Đại bá mẫu nhà ta giúp mẹ con huynh mượn sách sao?”
Nói xong, chàng ta chợt im bặt. Sóng bước cùng Thôi Chiêu xuyên qua lối nhỏ đầy hoa, cẩn thận nhìn quanh quất thấy không có người hầu hạ, chàng ta mới tiếp lời.
“Về sau, sư trưởng dẫn người đi soát tẩm xá, chẳng ngờ lại tìm thấy vật ấy ngay trong phòng của ta… Lúc đó quả thực tình ngay lý gian, trăm miệng khó cãi, phu tử cũng tỏ vẻ vô cùng thất vọng về ta. Giữa lúc ồn ào huyên náo, Thôi lang quân tình cờ đi ngang qua hành lang.”
“Huynh ấy đến để tìm Viện trưởng, bắt gặp chuyện này thì hỏi rõ ngọn nguồn gốc ngọn, sau đó lại gọi vài kẻ đến tra vấn. Chỉ vỏn vẹn trong một buổi chiều, huynh ấy đã làm rõ sự tình, trả lại sự trong sạch cho ta.”
Thôi Chiêu khẽ vuốt cằm: “Thì ra cớ sự là vậy.”
Khơi lại chuyện cũ, chẳng biết Trần Chương lại nghĩ ngợi đến điều gì mà dần dà trở nên trầm mặc, hứng thú vãn cảnh tiêu dao cũng tan biến sạch.
Chàng ta vừa há miệng định hỏi Thôi Chiêu xem có muốn tìm một mái đình nhỏ để dừng chân nghỉ ngơi hay không, lúc ngoảnh đầu lại đã bắt gặp một đôi mắt sáng ngời.
Thôi Chiêu mân mê miếng ngọc bội giắt bên hông, xoay mòng mòng trên tay, nhưng ánh mắt lại ghim thẳng lấy chàng ta, đi thẳng vào vấn đề: “Đồng môn ức hiếp huynh đó hử?”
Trần Chương nhất thời phân tâm, trượt chân một cái, suýt nữa thì vấp ngã.
Sau khi đứng vững lại, vành tai chàng ta đỏ bừng lên: “Không phải là ức hiếp ta đâu, chỉ là trùng hợp mà thôi. Ta tình cờ là người cuối cùng rời khỏi học đường, món đồ ấy cũng tình cờ xuất hiện trong tẩm xá của bọn ta… một phòng có tận hai người ở cơ mà.”
Chàng ta càng nói, giọng lại càng lí nhí dần.
Thôi Chiêu lẩm bẩm: “Thì ra chốn Thái học cũng xảy ra những chuyện như thế.”
Nàng ngoảnh sang nhìn người bên cạnh, cất lời an ủi: “Đừng nghĩ như thế. Những lúc thế này mà còn tự lừa mình dối người, thì chẳng khác nào đang hùa theo kẻ khác để tự chà đạp chính mình. Phải đối mặt với sự thật, thừa nhận rằng đang có kẻ bắt nạt mình, thế thì đã sao? Ăn miếng trả miếng là xong chứ gì!”
Trần Chương lặng thinh, nhưng cũng chẳng phủ nhận nữa: “Ta và mẫu thân cô quả lưu lại kinh đô, thực không tiện gây thù chuốc oán với người ta.”
Thôi Chiêu dừng bước, quay sang nhìn chàng ta: “Ai bảo huynh tự mình ra mặt đâu?”
Nàng giơ tay vẽ hai vòng tròn vào không khí, huơ huơ tay ra điệu: “'Viễn giao cận công*' huynh có hiểu không? Vương tôn quý tộc chốn kinh thành nhiều như lông bò. Kẻ nào bắt nạt được huynh, ắt sẽ có kẻ khác trị được hắn. Huynh kết giao với người lợi hại hơn hắn, dẫu chẳng cần động tay động chân cũng đủ uy hiếp khiến hắn phải kiêng dè rồi.”
(*) Viễn giao cận công: Kết giao với nước xa, đánh nước gần - một kế sách trong binh pháp.
Trần Chương dè dặt hỏi: “Nhưng mà, hạng người như vậy thì phải kết giao thế nào?”
Thôi Chiêu nhìn chàng ta, thần sắc vô cùng nghiêm túc. Nàng ngửa hai bàn tay ra phía trước, đôi mắt sáng như mắt mèo khẽ chớp: “50 lượng bạc, bao dạy bao thành tài, không hiệu quả xin hoàn lại tiền.”
Trần Chương: “…”
Đầu óc chàng ta bỗng chốc trống rỗng, dường như có thứ gì đó vừa trôi tuột đi mất.
Cứ như thể khoảnh khắc trước người ta vẫn còn đang cao đàm khoát luận chuyện nhân sinh thế sự với chàng ta, khoảnh khắc sau đã lập tức móc túi tiền ra bảo rằng: Hôm nay rảnh rỗi, nhận làm việc nghĩa, chỉ cần trả công bằng gạo là được.
Nhưng Thôi Chiêu đường đường là tiểu thư Thôi phủ, sao có thể thiếu tiền được chứ?
Chàng ta thầm nghĩ ắt hẳn đây chỉ là một câu nói đùa, nhưng bản thân lại chẳng hề thấy câu nệ hay gượng gạo, ngược lại chỉ cảm thấy vô cùng thú vị.
Lặng đi một lát, chàng ta nhịn không được bật cười thành tiếng, lời ăn tiếng nói cũng vì thế mà cởi mở hơn nhiều.
“Thôi nương tử, muội quả thực là người y như tên, ý ta là cái 'danh' trong 'danh tiếng' ấy.”
Hành sự ngông cuồng, tư duy khó đoán, chẳng có lấy nửa điểm khuôn phép của danh môn khuê tú, thế nhưng lại chẳng hề mang nét trần tục phàm phu.
Tóm lại một câu, nàng chính là một cô nương chẳng chịu ngồi yên bao giờ.
Thôi Chiêu rụt tay lại: “Ta thực sự muốn kiếm món tiền này đấy, chẳng phải trêu ghẹo huynh đâu. Bao giờ suy nghĩ kỹ thì cứ cho ta câu trả lời bất cứ lúc nào nhé.”
Trần Chương có phần bất ngờ: “Muội… cũng thiếu tiền sao?”
Thiếu chứ. Vô cùng thiếu.
Nhưng Thôi Chiêu chẳng đáp mà vặn hỏi lại: “Kim Vạn Tam là đệ nhất phú gia của Đại Ung ta, thế mà lão ấy vẫn mở tiệm bánh chẻo đấy thôi, năm văn tiền một bát, huynh cảm thấy lão ấy có thiếu tiền không?”
Trần Chương lắc đầu nguầy nguậy.
Thôi Chiêu dang hai tay ra: “Huynh xem, đến bậc thủ phú mà còn chẳng chê món hời cỏn con, huống hồ là chúng ta?”
Nhìn điệu bộ của nàng, Trần Chương không nén nổi nụ cười: “Được, tại hạ ghi nhớ rồi. Nếu có nhu cầu, ta nhất định sẽ tìm đến thỉnh giáo.”
Thôi Chiêu lập tức dặn dò: “Tuyệt đối đừng để Thôi Diễn biết đấy nhé.”
Chỉ lững thững đi dạo một đoạn đường ngắn, Trần Chương đã hoàn toàn thay đổi cái nhìn về Thôi Chiêu. Nếu như ban nãy chàng ta chỉ đành nhắm mắt đưa chân tiếp lời, thì bây giờ chàng ta lại thực tâm muốn chuyện trò cùng nàng.
Chàng ta từng diện kiến Thôi Diễn, cũng từng nghe qua những lời đồn thổi về Thôi Chiêu chốn phường thị.
Trước đây, chàng ta cứ ngỡ hai huynh muội họ khác nhau một trời một vực, nhưng hôm nay gặp mặt, tuy dung mạo và tính tình vẫn chẳng có nét tương đồng, thế nhưng lại mang một sự giống nhau đến khó tả.
Có lẽ là vì cả hai đều vô cùng thông tuệ, khéo ăn khéo nói chăng?
Chàng ta chẳng thể gọi tên thứ cảm giác ấy, nhưng trong lòng lại không nhịn được mà nảy sinh vài phần tò mò.
“Bây giờ ta bỗng hơi tò mò, tại sao muội lại gọi thẳng tục danh của Thôi lang quân, chứ không gọi huynh ấy là huynh trưởng?”
Thôi Diễn vốn được xưng tụng là bậc hiền nhân quân tử chốn kinh thành, quy củ nề nếp, khắc kỷ phục lễ, hẳn là huynh ấy sẽ chẳng chấp thuận việc càn rỡ này mới phải…
Vô vàn giả thuyết lóe lên trong đầu Trần Chương. Thế nhưng, đến khi ngoảnh sang
nhìn Thôi Chiêu, mọi phỏng đoán ấy đều tan biến sạch.
Nàng lại ngửa đôi bàn tay ra, thần sắc nghiêm trang: “50 lượng, ta sẽ trút bầu tâm sự cho huynh nghe về nỗi đau thương thuở ấu thơ cùng những cuộc phân tranh trong nội tộc.”
“…”
Xem chừng là chẳng nên hỏi rồi, nhưng Trần Chương vẫn nhịn không được khẽ bật cười.
Cảm thấy mình hơi thất thố, chàng ta khẽ hắng giọng một cái, ngoái đầu nhìn quanh quất, ánh mắt chợt dừng lại ở một cây quýt trồng trong viện.
Chàng ta vội vã lảng sang chuyện khác: “Ở kinh đô rất hiếm khi trông thấy cây quýt, thế mà gốc cây này lại đơm quả rồi kìa, thảo nào ban nãy ta ngửi thấy thoang thoảng mùi hương thanh tao.”
Thôi Chiêu đưa mắt nhìn chàng ta từ trên xuống dưới một lượt: “Ba lượng bạc, ta hái cho huynh mấy quả. Đây là giống quýt đường Giang Lăng chính tông đấy, khắp kinh thành này chỉ có đúng ba cây thôi.”
Trần Chương bất lực nói: “Ý ta là, nếu Thôi nương tử muốn ăn, ta sẽ hái xuống cho muội… kìa!”
Chàng ta còn chưa dứt lời, Thôi Chiêu đã thoăn thoắt trèo lên cây, đến loài khỉ e là cũng chẳng nhanh bằng nàng.
Tà áo xuân màu trắng hạnh ẩn hiện giữa tán lá xanh, váy lụa màu đỏ lựu tung bay phấp phới, dải băng buộc tóc hờ hững còn vướng vào kẽ lá.
Nàng đột ngột vít cành cây xuống, để lộ khuôn mặt trắng trẻo cùng đôi mắt cong cong cười rạng rỡ.
“Thế nào, ba lượng bạc năm quả, có lấy không?”
Trần Chương ngước nhìn nàng, trái tim bỗng lỗi nhịp. Chàng ta như bị ma xui quỷ khiến mà gật đầu: “Lấy, ta lấy chứ.”
Thôi Chiêu hớn hở: “Ta hái cho huynh đây, mau dùng vạt áo mà hứng lấy.”
Trần Chương bấy giờ mới sực tỉnh: “Không được dùng vạt áo, thế là trái với lễ tiết. Thôi nương tử, muội đợi một chút, để ta đi tìm khăn tay, tiện thể mang thang tới nữa, sau cơn mưa thân cây trơn trượt lắm…”
Chàng ta lẩm bẩm dặn dò một tràng rồi rảo bước đi ngay. Thôi Chiêu cũng chẳng nghe rõ hết, chỉ biết là chàng ta đi tìm khăn.
“Vậy ta đợi huynh nhé!”
Nàng cười lớn, tiện tay hái một quả quýt đường bóc vỏ ra nếm thử, rồi lập tức bị vị chua làm cho rùng mình một cái.
“Chuyện gì thế này, hai hôm trước ăn rõ là ngọt lắm mà, chẳng lẽ quả này vẫn chưa chín sao?”
Vốn giữ vững tôn chỉ “buôn bán phải có tâm”, Thôi Chiêu lại ăn thử thêm quả nữa, kết quả còn bị chua đến mức nhăn tít mặt mày.
“Phi phi phi!”
Nàng loay hoay trên cây, khiến những giọt nước đọng trên cành lá rụng xuống lác đác.
Giữa tiếng nước rơi xào xạc ấy, chợt vang lên tiếng “đốc đốc” nhịp nhàng của nước mưa gõ vào mặt ô.
Dưới cây có người?
Thôi Chiêu khựng lại, vội vàng gạt cành lá sang bên, vừa vặn trông thấy một tán ô giấy dầu màu vàng mật.
Cán ô khẽ nâng lên, để lộ ra một đôi mắt đen sâu thẳm mà lạnh nhạt.
Người nọ nhìn thiếu nữ đang vắt vẻo trên cây, đôi môi mỏng khẽ mở: “Trên cây vui lắm sao, Thôi Chiêu?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

