Tiết trời giữa tháng Ba, sương xuân giăng lất phất, mưa phùn êm dịu như tưới mát lòng người.
Dưới màn mưa thu, dẫu sen trong hồ nước nhỏ vẫn chưa trổ bông, nhưng đã điểm xuyết vài tán lá mượt mà khẽ đung đưa theo gió.
Tiếng mưa rơi tí tách, cảnh sắc thanh tao tĩnh lặng vô cùng.
Ven hồ có một tòa thủy đình nhỏ. Trong đình, vài vị phu nhân đang ngồi thưởng ngoạn phong cảnh, nói cười rôm rả. Đứng hầu bên cạnh họ là một thiếu niên vóc dáng anh tuấn, đầu đội ngọc quan, hông đeo ngọc bội.
Một vị phu nhân trong đó lên tiếng giới thiệu: “Trần Chương à, mau bước tới trước đi con, để Thôi lão thái quân nhìn con cho rõ nào.”
Một lão phu nhân quắc thước, tinh thần vẫn còn rất minh mẫn đang ngồi ở vị trí trung tâm.
Nét mặt bà điềm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm phẳng lặng như giếng cổ, khóe môi chỉ vương chút ý cười nhạt.
Trần Chương cúi mình hành lễ, thần sắc lộ đôi chút vẻ căng thẳng: “Trần Chương của Trần thị ở Nhữ Dương, xin bái kiến Thôi lão thái quân. Nghe nói thọ thần của người sắp tới, vãn bối xin chúc người phúc thọ an khang ạ.”
“Đa tạ con đã có lòng.” Thôi lão thái quân mỉm cười gật đầu, sau đó ngoảnh sang nhìn tỳ nữ bên cạnh, chậm rãi cất lời: “Thôi Chiêu đâu rồi, sao vẫn chưa tới? Khách quý đã cất công tới tận cửa bái tạ, chẳng lẽ phải mời dăm ba bận con bé mới chịu vác mặt đến hay sao?”
“Dạ chắc là…” Tỳ nữ hơi khựng lại, ngước mắt nhìn ra ngoài đình rồi thở phào nhẹ nhõm: “Tới rồi, tới rồi ạ, lão thái quân nghe xem…”
Đinh đang…
Những thanh âm ngọc bội va chạm lẫn trong tiếng mưa phùn rả rích vẳng lại.
Mỗi lần nghe thấy tiếng ngọc lanh canh, thanh thúy mà chẳng theo nhịp điệu nào thế này, người trong phủ nhắm mắt cũng biết là ai đang tới.
Mọi người trong đình tạm ngừng câu chuyện, đồng loạt đưa mắt nhìn theo hướng phát ra âm thanh.
Phía sau hòn non bộ, nơi lối nhỏ viền đầy hoa tươi, một bóng người yểu điệu nhanh chóng bước ra. Mái tóc nàng đen nhánh như gỗ mun, khoác trên mình tà áo lụa màu vàng hạnh kết hợp với chân váy thạch lựu đỏ rực, hiện lên đầy nổi bật giữa làn mưa lất phất.
Nàng đang mải thầm thì to nhỏ với tỳ nữ bên cạnh, chợt nhận ra điều khác lạ bèn ngẩng đầu lên, chẳng ngờ lại bắt gặp bao nhiêu ánh mắt đang đổ dồn về phía mình…
Nàng hơi giật mình, đôi mắt tròn xoe như mắt mèo mở lớn, lanh lợi mà sống động.
Tuy nhiên, gương mặt kiều diễm ấy lại khẽ vặn vẹo trong tích tắc, khóe môi giật nhẹ, song nàng đã rất nhanh cúi gằm mặt xuống để che giấu biểu cảm thật của mình.
Dưới bao ánh mắt săm soi, nàng đành thả chậm bước chân, dáng đi từ tốn, đoan trang quy củ.
Ngọc bội treo bên hông không còn đong đưa, tiếng ngọc va lanh lảnh cũng theo đó mà tắt hẳn.
Có vị phu nhân quay sang nói với Trần Chương: “Đó chính là Thôi Chiêu đấy.”
Hai mẹ con Trần Chương đưa mắt nhìn nhau, sau đó lại dời ánh mắt đánh giá về phía nàng, tâm tư khó đoán.
Thôi Chiêu cúi gằm mặt, thầm thở dài một tiếng não nề trong bụng. Nàng cố ý cất bước đi chậm rì rề, nhưng khổ nỗi từ đó đến thủy đình cũng chỉ có chừng ấy bước chân, có câu giờ đến mấy thì rốt cuộc cũng vẫn phải lết bước tới nơi.
Lướt mắt nhìn xung quanh một vòng, nàng khụy gối hành lễ rồi bắt đầu bài ca "tụng kinh" quen thuộc: “Cháu thỉnh an tổ mẫu, thỉnh an Đại bá mẫu, Tam thẩm, Tứ thẩm, Ngũ thẩm, thỉnh an tiểu cô cô…”
Nhân đinh Thôi gia hưng vượng, con đàn cháu đống, đâm ra mỗi lần thỉnh an bề trên mỏi miệng chẳng khác nào tụng kinh.
Thế nhưng, chuyến này nàng bị gọi đến đây hiển nhiên không chỉ để thỉnh an.
Dẫu vạn lần không tình nguyện, nàng vẫn phải ngước mắt nhìn về phía hai mẹ con xa lạ kia, gật đầu chào hỏi.
Tiểu cô cô Thôi Từ ân cần giới thiệu: “Chiêu Chiêu à, vị này là Tần phu nhân. Dẫu không phải họ hàng máu mủ nhưng cháu cũng nên gọi một tiếng di mẫu. Lúc nhỏ bà ấy còn từng bế ca ca của cháu đấy. Còn đây là con trai của phu nhân, Trần Chương, bằng tuổi cháu, sang năm đã sửa soạn lên kinh ứng thí rồi.”
Thôi Chiêu kìm nén tính tình, ngoan ngoãn cất tiếng: “Xin thỉnh an di mẫu, thỉnh an Trần huynh ạ.”
“...”
Chẳng rõ vị nào vừa khẽ bật cười, Đại bá mẫu Trịnh thị đưa tay kéo nhẹ ống tay áo của nàng, khẽ nhắc: “Sao lại gọi là Trần huynh, phải gọi là biểu ca chứ.”
Trần Chương nghe vậy thì vội vã xua tay: “Dạ không sao đâu ạ, ta đã sớm nghe danh Thôi nương tử có tính tình thẳng thắn sảng khoái, xưng hô thế nào cũng được cả.”
Trịnh thị cười tủm tỉm: “Xem ra hiền điệt đã nghe danh Chiêu Chiêu nhà ta từ lâu rồi nhỉ. Từ trước tới nay con bé này vẫn luôn để ruột ngoài da, nghĩ sao nói vậy, nhưng bản tính lại rất chân thành thuần hậu. Chắc hẳn hai đứa sẽ rất hợp chuyện nhau đây.”
Thôi Chiêu nhịn không được liếc nhìn bá mẫu một cái, thầm cảm thán trong bụng: Tài tâng bốc người khác của Đại bá mẫu quả nhiên lại bước lên một tầm cao mới rồi!
Nhớ hồi trước lúc tức điên lên, bà ấy mắng sa sả vào mặt nàng là "đồ lừa bướng bỉnh", thế mà giờ lại đổi trắng thay đen thành "chân thành thuần hậu" cho bằng được.
Tần phu nhân liếc nhìn con trai, mỉm cười bảo: "Nếu hai đứa đã hợp chuyện, chi bằng qua một bên trò chuyện cho thoải mái. Dẫu sao cũng cùng trang lứa, không cần phải chịu gò bó trước mặt các bậc trưởng bối làm gì."
Giữa lúc mọi người đang cười nói rôm rả, Thôi lão thái quân chợt cất lời, chất giọng bình thản chẳng rõ vui buồn: "Hôm nay mưa lớn, lỡ đâu đi tới đi lui lại ướt nhem y phục, hà tất phải chuốc lấy cái khổ. Dù sao ở đây cũng chẳng có người ngoài, hai đứa cứ nán lại chỗ này đi."
Bầu không khí trong đình thoáng chốc chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn vẳng lại tiếng mưa rơi.
Thôi lão thái quân lại như chẳng màng để tâm, thong thả nâng chén trà trên bàn lên, khẽ nhấp một ngụm.
Tần phu nhân gượng cười vớt vát: "Lão thái quân dạy phải ạ. Quán Ngư đình này vốn rộng rãi, hai đứa ngồi lại đây cũng không vướng bận gì, vậy ra góc kia ngồi đi."
Bà ta đưa tay chỉ về chiếc bàn nhỏ kê mé đình. Chỗ ấy vốn dùng để bày cờ thưởng thú, lúc này lại trở thành nơi dừng chân cho hai vãn bối.
Thôi Chiêu chẳng mảy may bận tâm, tự nhiên nán nệm ngồi xuống. Ngược lại, Trần Chương vẫn tỏ ra rất giữ kẽ, cẩn thận vái chào rồi mới dám ngồi xuống.
Trần Chương cất lời: "Thôi nương tử có dùng trà không?"
Chàng ta vừa định với tay lấy ấm trà, quai ấm chợt bị Thôi Chiêu đưa tay ấn lại. Cổ tay nàng đeo một chiếc vòng bạc, vòng vấp vào thân ấm phát ra tiếng vang lanh lảnh.
Chàng ta ngước mắt nhìn lên, vừa vặn chạm phải một đôi mắt trong veo, ánh nước long lanh, linh động rạng rỡ. Có điều, đôi mắt ấy quá đỗi linh hoạt, thành thử lại toát ra vẻ tinh nghịch, chẳng mấy an phận.
Thôi Chiêu cười bảo: "Lang quân khách sáo quá rồi. Ta là phận chủ nhà, làm gì có cái lý để khách phải động tay cơ chứ?"
Nàng vén nhẹ ống tay áo lên châm trà. Lúc này Trần Chương mới tinh ý nhận ra, hai bên cổ tay trái phải của nàng đều đeo vòng bạc. Kiểu dáng của chúng giống hệt nhau, đều chạm trổ hoa văn trường sinh, thoạt nhìn tựa như một cặp.
Trần Chương gật đầu, rụt tay về, thuận miệng tìm bâng quơ một chủ đề trò chuyện: "Thôi nương tử thích trang sức bằng bạc lắm sao?"
Rót trà xong, Thôi Chiêu khẽ rũ tay, hai ống tay áo mềm mại rủ xuống. Nàng lắc đầu đáp: "Cũng chẳng tính là thích, có điều đây là quà mừng sinh thần do phụ mẫu ban tặng, ý nghĩa tự nhiên sẽ khác."
Nàng giơ hai tay lên khẽ lắc nhẹ: "Chiếc này là của ta, còn chiếc này là của Thôi Diễn."
Thôi Diễn vốn là huynh trưởng của Thôi Chiêu.
Bậc làm muội muội mà dám gọi huỵch toẹt tên ca ca ra như thế, quả thực trông rất đỗi vô phép.
Trần Chương thoáng ngạc nhiên, song cũng chẳng gặng hỏi nhiều, càng không tò mò cớ sao nàng lại đeo tận hai chiếc vòng bạc, chỉ nương theo đó tiếp lời: “Lúc mài kinh sử ở Thái học, ta thường nghe các vị sư trưởng nhắc đến Thôi lang quân. Lệnh huynh tài mạo song toàn, học thức uyên bác, quả thực khiến người ta vô cùng ngưỡng mộ. Tháng trước, ta có vướng vào chút rắc rối ở Thái học, may nhờ lệnh huynh đứng ra giải vây. Hôm nay ta tháp tùng mẫu thân đến phủ, chính là để bái tạ ân tình ấy.”
Thôi Chiêu khẽ nhướng mày. Lời nàng nghe được trước đó đâu có như vậy, rõ ràng là Đại bá mẫu và Tần phu nhân có giao tình thắm thiết, muốn làm bà mai se duyên cho nàng và Trần Chương cơ mà.
Nàng bèn vờ như không biết, thắc mắc hỏi: “Cớ sao phải đợi cả tháng trời mới tới tạ ơn?”
Trần Chương sững người, vẻ mặt lúng túng thấy rõ, giọng nói cũng rụt rè đi hẳn: “Chuyện này… trót vì dạo này bận rộn quá, hôm nay ta mới dứt ra được.”
Thôi Chiêu ra chiều ngẫm nghĩ: “Để cả tháng trời mới tới, xem chừng lòng thành cũng chẳng được bao nhiêu.”
“Hả?” Trần Chương nhất thời hoang mang, ngay sau đó mặt mày đỏ lựng cả lên, lắp bắp tìm lời chống chế: “Không… không phải vậy, chỉ tại… công kia việc nọ quấn thân, chứ chúng ta nào dám không lấy lòng thành đãi Thôi lang quân…”
Thôi Chiêu phì cười.
Xưa nay nàng vốn chẳng thèm rập khuôn cái thói "cười không hở răng" của khuê nữ. Hễ buồn cười là nàng nhe cả răng, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, ánh nhìn trong trẻo bừng sáng.
Nàng xua tay, chiếc vòng bạc trên cổ tay lại khẽ khàng lay động: “Ta đùa huynh thôi. Dẫu ta là muội muội của huynh ấy, nhưng cũng chẳng nhận thay ân tình này được. Đợi huynh ấy bãi trực hồi phủ, mọi người hẵng đích thân nói lời tạ ơn nhé.”
Trần Chương cũng lờ mờ nhận ra mình lỡ hố, đành ngượng nghịu ậm ừ một tiếng.
Trước khi đến Thôi phủ, chàng ta ít nhiều cũng đã nghe danh Thôi Chiêu.
Qua lời đồn đại của người ngoài, nàng tuyệt nhiên chẳng phải khuê nữ an phận thủ thường, quy củ nề nếp. Nàng thường xuyên mở miệng ra là buông lời làm người ta chấn động, lại càng coi cái trò trèo tường chuồn khỏi phủ như cơm bữa.
Mẫu thân đã sớm nhắc nhở chuyện này, bản thân chàng ta cũng làm tốt công tác chuẩn bị tâm lý, thế nhưng đến lúc đụng mặt người thật, chàng ta mới nhận ra mình vẫn chẳng chống đỡ nổi.
Chàng ta ngoái đầu liếc nhìn mẫu thân một cái, thấy bên ấy các trưởng bối vẫn mải miết hàn huyên, bèn vội dời ánh mắt về.
Ai dè vừa quay lại, đã va ngay phải một đôi mắt sáng ngời.
Thôi Chiêu chớp chớp mắt nhìn chàng, thì thầm hỏi nhỏ: “Năm ngoái huynh thi vào Thái học, cảm giác thế nào, đề có khó không?”
Trần Chương chẳng hiểu mô tê gì, nhưng nghe nàng nhắc tới điểm mạnh bèn vô thức rướn thẳng lưng lên đôi chút: “Thái học vốn là chốn quan học danh giá bậc nhất Đại Ung ta, sĩ tử lều chõng ứng thí đông như cá diếc qua sông, dĩ nhiên là gian nan vô cùng rồi.”
Thôi Chiêu gật gù sờ cằm, ra chiều đăm chiêu suy nghĩ.
Trần Chương thấy lạ bèn hỏi: “Sao tự dưng muội lại tò mò chuyện này?”
Thôi Chiêu nhìn chàng ta, toét miệng cười đáp: “Tất nhiên là vì… chờ một tháng nữa thôi, sẽ tới lượt ta vác lều chõng đi thi chứ sao.”
“... Hả?”
…
Ở một góc khác, mấy vị phu nhân tình cờ cũng đang bàn luận đến chuyện khoa khảo năm nay.
Tần phu nhân sững sờ ngây người tại chỗ, lơ đễnh ngoảnh sang nhìn Trịnh thị: “Chuyện Lục nương muốn thi vào Thái học, sao trước nay chưa từng nghe ai đả động tới thế?”
Trịnh thị cũng kinh ngạc chẳng kém, vội vã đưa mắt nhìn Thôi lão thái quân: “Mẫu thân, chẳng phải dạo trước người đã nhất quyết cấm không cho con bé đi rồi sao?”
Thôi lão thái quân chầm chậm lần tràng hạt đàn hương trong tay, ánh mắt sắc sảo mà sâu thẳm. Bà đủng đỉnh cất lời: “Quả thực là ta không cho, nhưng mấy bữa trước, Thôi Diễn tới tìm ta nói hết nước hết cái, lại đứng ra bảo lãnh cho con bé. Ta đành tặc lưỡi bỏ qua, không cản nữa.”
Nghe tới đây, sắc mặt Tần phu nhân khẽ biến, nụ cười trên môi cũng theo đó mà nhạt đi mấy phần.
Năm ngoái, Thái học bỗng nhiên ban hành chính lệnh, tuyên bố từ nay về sau sẽ xóa bỏ ranh giới xuất thân, thống nhất việc thi cử và nhập học.
Dù sĩ tử là con em quyền quý hay kẻ sĩ hàn môn thì đều cùng nhau ra vào, cùng nhau tu học, tuyệt đối không phân định sang hèn cao thấp như xưa.
Cùng với đó, Thái học cũng sẽ mở thêm một lớp dành riêng cho nữ nhi.
Chuyện thay đổi chính lệnh hay tranh đoạt chốn triều đường, rốt cuộc đều là việc của nam nhân ngoài tiền triều, vốn dĩ chẳng dính dáng gì đến đám nữ lưu chốn hậu viện như họ, thành thử họ cũng chẳng buồn bàn tới. Có điều…
Tần phu nhân gượng cười bảo: “Thái học rặt một giuộc là nam nhân, suốt ngày ra ra vào vào đụng mặt, khó tránh khỏi việc lời ra tiếng vào. Lục nương vốn là quý nữ cành vàng lá ngọc của Thôi phủ, việc gì phải đâm đầu vào vũng nước đục ấy cơ chứ?”
Thôi lão thái quân chẳng màng liếc bà ta lấy nửa con mắt, chỉ thủng thẳng đáp: “Từ nhỏ hai huynh muội nó đã mồ côi phụ mẫu, nay mọi sự trong chi ấy đều do Thôi Diễn đứng ra làm chủ. Nếu phu nhân có thắc mắc gì, chi bằng cứ đợi thằng bé về rồi hẵng hỏi.”
Tần phu nhân sượng trân cả mặt, nhưng ngặt nỗi người ngồi trước mặt lại là Thôi lão thái quân. Do đó, dẫu trong lòng bực dọc đến mấy, bà ta vẫn đành nặn ra nụ cười hùa theo.
“Trưởng huynh như phụ, Tam lang đã thuyết phục được Lão thái quân thì ắt hẳn phải có cái lý của nó. Đã vậy, vãn bối xin phép không hỏi nhiều nữa.”
Thôi lão thái quân chẳng buồn tiếp lời, bầu không khí lại nhất thời chùng xuống. Tần phu nhân thấy thần sắc bà nhạt nhẽo như không, trong lòng bất giác dấy lên cỗ bất an phấp phỏng.
Đưa mắt nhìn mọi người xung quanh một lượt, Tam phu nhân bèn lên tiếng phá vỡ thế im lặng: “Xưa nay thằng bé Thôi Diễn này làm việc luôn có chủ kiến. Một khi nó đã đứng ra bảo lãnh thì nhất định sẽ không xảy ra cớ sự gì đâu.”
Có người ướm lời dọn đường, Trịnh thị lập tức nhân đà đó tiếp lời giải vây: “Phải đó, trong đám vãn bối nhà ta, nó là đứa tư chất thông tuệ nhất. Mới tám tuổi đã đỗ Đồng tử khoa chưa tính, mười bảy tuổi đã một bước đoạt khôi, đỗ ngay Trạng nguyên, tiền đồ quả là rạng rỡ khôn lường.”
Bà ấy ngoảnh sang Tần phu nhân, tươi rói bảo: “Lại nghe phu quân ta kể, cách đây không lâu nó vừa được cất nhắc lên chức Đại lý tự Thiếu khanh đấy. Tuổi đời còn trẻ mà đã ngồi vững ở hàm vị ấy, dẫu có tính trong nội tộc Thôi gia ta cũng là trường hợp hiếm có khó tìm.”
Hai mắt Tần phu nhân lập tức sáng rực lên: “Thật vậy ư?”
Thôi lão thái quân gật gù bảo: “Năm ngoái Thôi Diễn lập công phá được mấy kỳ án lớn, dồn thêm công trạng từ trước, qua năm nay ắt tự khắc được thăng quan thôi.”
Trịnh thị lại đưa mắt nhìn Tần phu nhân, mỉm cười nói: “Thế chẳng phải đã rõ mười mươi sao. Có một ca ca như thế làm chỗ dựa, lại mang thân phận khuê nữ Thôi gia ta, việc con bé có đi học hay không thì hề hấn gì? A Chiêu nhà ta lo gì chuyện không kiếm được tấm phu quân tốt cơ chứ.”
Đôi mày Tần phu nhân lập tức giãn ra, nét mặt lại rạng rỡ hẳn lên: “Bản thân Lục nương cũng là một hạt ngọc sáng, hiển nhiên là không phải sầu lo rồi.”
“Việc đại sự cả đời của con cháu Thôi gia ta, cũng chẳng cần đến phiên đám tiểu bối đi buồn lo mòn mỏi.” Thôi lão thái quân chợt lên tiếng, nhưng ánh mắt lại sắc lẹm ghim thẳng vào người con dâu cả Trịnh thị.
“Hôn sự nữ nhi của con đã bề bề xuôi lọt rồi. Đứa tiếp theo, phải lo dạm ngõ cho Thôi Chiêu. Dẫu phụ mẫu con bé mất sớm, chẳng có mấy chỗ dựa dẫm, nhưng thân làm trưởng bối, ta tuyệt đối không thiên vị. Phu quân tương lai của nó chắc chắn không thể thấp kém hơn bất kỳ ai trong tỷ muội nội tộc được.”
Trịnh thị tinh ý nghe ra hàm ý răn đe trong câu nói ấy, lập tức vỡ lẽ bản thân vừa tự tiện "cầm đèn chạy trước ô tô". Bà ấy vội kín đáo đánh mắt liếc Tần phu nhân một cái, khẽ khàng vâng dạ, chẳng dám ho he thêm nửa lời.
Tần phu nhân khẽ siết chặt hai bàn tay giấu dưới tay áo, gượng cười ướm hỏi: “Chẳng hay tiêu chuẩn chọn rể của Lão thái quân cao thấp thế nào ạ?”
Thôi lão thái quân chưa buồn hé răng, vị phu nhân ngồi chầu rìa bên cạnh bà đã tủm tỉm cười bảo: “Dẫu có hạ xuống mức kém nhất thì chí ít cũng phải là danh môn tân quý chốn kinh kỳ này.”
Tần phu nhân chột dạ ngoái đầu nhìn sang, người vừa buông lời ấy nào ai khác, chính là tiểu nữ nhi của Thôi lão thái quân - Thôi Từ.
Trong số các môn phiệt thế gia Ngũ tính Thất vọng chốn kinh thành, Thôi thị vốn chễm chệ ở vị trí đứng đầu. Do đó, cái yêu cầu này ngẫm lại quả thực chẳng ngoa chút nào.
Cõi lòng Tần phu nhân nhất thời lạnh toát, thế nhưng bề ngoài bà ta vẫn làm ra vẻ bình thản như không, dò hỏi: “Vậy còn Lục nương, bản thân con bé có tâm ý gì chăng?”
Thôi Từ thoáng khựng lại, đưa mắt dò xét mẫu thân. Nào ngờ Thôi lão thái quân lại phũ phàng gạt phắt: “Con bé chẳng cần phải có tâm ý gì sất. Phàm là chuyện cưới xin chung thân đại sự, xưa nay vốn luôn tuân theo lẽ 'phụ mẫu đặt đâu con ngồi đấy'.”
Nghe vậy, Tần phu nhân khẽ thở phào nhẹ nhõm, tủm tỉm cười: “Cứ ướm hỏi thử một phen cũng có mất mát gì đâu. Lão thái quân vốn nhân từ độ lượng, chi bằng cứ nương theo tâm ý của con bé mà tác thành một mối duyên lành, âu cũng là một giai thoại đẹp.”
Khóe môi Thôi lão thái quân bỗng nhếch lên một điệu cười khó dò. Bà xoáy ánh mắt sâu thẳm khôn lường vào Tần phu nhân, chẳng ngờ lại gật đầu ưng thuận: “Nếu phu nhân đã tò mò, vậy thì cứ gọi con bé tới hỏi thử xem sao.”
Thôi Từ lập tức quay sang nhìn hai vãn bối đang ngồi nán bên mé đình, vẫy vẫy tay gọi: “A Chiêu ơi, qua đây một lát, tổ mẫu có lời muốn hỏi con.”
Thôi Chiêu vốn đang mải dò hỏi chuyện Thái học, nghe tiếng gọi bèn ngẩng đầu lên, trong lòng chợt dâng lên một cỗ dự cảm chẳng lành.
Nàng liếc nhìn Trần Chương một cái, dặn khẽ: “Huynh cứ ngồi yên ở đây nhé, tiểu cô cô không gọi huynh, tức là chẳng muốn huynh qua đó đâu.”
Trần Chương vừa nhổm người lên được phân nửa, nghe vậy đành lúng túng ngồi phịch trở lại.
Thôi Chiêu lững thững bước tới một mình. Thôi Từ đưa mắt nhìn Trần Chương đang ngồi trơ trọi phía xa, khẽ gật gù: “Thế mà đứa nhỏ này lại biết điều.”
Thôi Chiêu chẳng buồn phân bua, chỉ thưa: “Chẳng hay tổ mẫu và tiểu cô cô có điều gì muốn hỏi con ạ?”
Thôi Từ cười hết sức ôn hòa: “Con thoắt cái sắp tròn mười sáu đến nơi rồi mà bề trên vẫn chưa có dịp hỏi thử, xem rốt cuộc con ưng ý một nam tử như thế nào? Ở đây đều là nữ quyến với nhau cả, con cứ thoải mái nói ra xem nào.”
Thôi Chiêu thoáng kinh ngạc, nàng liếc nhanh Tần phu nhân một cái, tròng mắt lanh lợi khẽ đảo vòng, cố tình rành rọt tuyên bố: “Con ưng một nam tử thuộc hàng đệ nhất lưu trong thiên hạ ạ.”
Tam phu nhân lấy ống tay áo che miệng cười xòa: “Cái con bé này, thế con thử nói nghe xem, thế nào mới được tính là đệ nhất lưu?”
Thôi Chiêu vắt óc nghĩ ngợi, lục lọi hết mớ chữ nghĩa trong bụng, lôi kỳ được tất thảy những từ ngữ không tưởng nhất ra mà lấp liếm.
“Đã gọi là đệ nhất lưu thì hiển nhiên phải tài cán xuất chúng. Thuở nhỏ đỗ Đồng tử khoa, lớn lên thi trúng Tiến sĩ, chốn quan trường tung hoành ngang dọc, bách chiến bách thắng. Lại phải học thức uyên bác, tướng mạo bất phàm, tâm tư nhạy bén, mồm mép giảo hoạt, trí tuệ ngút ngàn, ăn nói xuất khẩu thành chương. Hơn nữa, vóc dáng còn phải bổ mắt người nhìn, yểu điệu thướt tha…”
Đám người hầu và các vị phu nhân xung quanh nghe đến đây nhịn không được, đồng loạt lấy khăn che mặt cười khúc khích. Bầu không khí tức thì trở nên rộn rã, nhẹ nhõm hẳn lên.
“Ngưng, ngưng ngay.” Thôi Từ cười đến phớ lớ: “Đến cả ‘yểu điệu thướt tha’ cũng lôi ra cho bằng được, rốt cuộc con đang chọn rể hay đang học thuộc lòng đống thi thư đấy hả?”
Tần phu nhân nhìn chòng chọc vào Thôi Chiêu, buông một câu với giọng điệu khó dò: “Lục nương tử hẳn là đang nói đùa rồi. Trên đời này làm gì có dạng người toàn bích như thế. Tuổi trẻ cứ mãi mơ mộng hão huyền chọc trời khuấy nước cũng chẳng hay ho gì đâu.”
Thôi Từ chợt lóe lên một ý niệm trong đầu, tựa hồ vừa sực nhớ ra điều gì bèn hô lên: “Ai nói là không có chứ?”
Đám đông trong đình, bao gồm cả Thôi Chiêu đều đồng loạt quay sang nhìn bà ấy.
Nếu như những người khác mang vẻ tò mò, thì đôi mắt Thôi Chiêu lại trố lên đầy kinh ngạc.
Bịa ra một đống bậy bạ thế kia mà cũng có người khớp được cơ à?
Nàng đang nhắm mắt nói càn cơ mà!
Thôi Từ vỗ tay bôm bốp: “Chẳng phải Thôi Diễn nhà ta y đúc thế còn gì?”
Bà ấy vừa cười vừa trêu: “A Chiêu nhà ta ấy à, ra là đang ấp ủ cái tâm tư muốn tìm một tấm phu quân giống hệt như ca ca của con bé đấy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

