"Ồ." Hứa Hạo che miệng cười trộm, sau đó nghiêm túc gật đầu: "Đúng, cậu nói gì cũng đúng."
Không biết có phải vì Hứa Hạo trực tiếp vạch trần việc Chu Vi lơ đãng trong giờ học hay không, mà suốt khoảng thời gian còn lại cậu ta chỉ nhìn thẳng về phía trước, ngay cả liếc mắt một cái cũng không dành cho cô.
Mãi đến trưa giờ ăn cơm, sắc mặt Chu Vi vẫn không khá lên.
Cậu ta bất chợt đứng dậy rồ rời khỏi lớp mà không có ý định chờ Hứa Hạo.
Cơn giận dỗi này còn kéo dài đến khi nào đây?
Hứa Hạo cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Dù chưa từng yêu đương, nhưng bây giờ cô đã có thể hiểu được tình cảnh khó xử khi bạn trai không biết phải dỗ dành bạn gái đang giận dỗi như thế nào.
Ở cửa sau lớp học, Chu Vi ngẩng cao cằm, sốt ruột quát cô: "Còn không đi? Đứng ngây người ở đó làm gì!"
Tiếu Vũ cùng mấy người đứng cạnh Chu Vi cười hì hì nhìn Hứa Hạo bị chọc ghẹo.
"Tới đây!" Khóe môi Hứa Hạo cong lên, vội vàng chạy về phía bọn họ.
Khuôn mặt thiếu niên vẫn còn chút bầu bĩnh của trẻ con, làn da lại trắng nõn mịn màng, trông sạch sẽ tươi sáng.
Chu Vi nhìn thiếu niên chạy về phía mình, chỉ cảm thấy làn da cô trắng trong, mềm mại, giống như phát sáng.
Ngay cả đôi mắt của cô cũng đen láy sáng rực, đẹp đến mê người.
Lúc này thiếu niên ngước mắt lên nhìn cậu ta với ánh mắt lấy lòng, chẳng khác nào một chú cún nhỏ đang mong chủ nhân xoa đầu.
Tim Chu Vi vốn luôn bình lặng bất giác như bị một chiếc búa nhỏ gõ nhẹ một cái, không đau nhưng nhột nhột.
Tiếu Vũ thân thiết khoác vai Hứa Hạo, ghé sát tai cô cười hì hì nói: "Hahaha, tôi đã nói rồi, lão đại không giận đâu, chỉ là chọc cậu thôi mà."
"Cậu không biết đâu, sau khi cậu rời đi, sắc mặt lão đại dọa người lắm, đến cả tôi cũng không dám mở miệng nói chuyện với cậu ấy."
Tiếu Vũ vừa kéo Hứa Hạo đi vừa phàn nàn: "Đúng rồi, sao cậu lại không chuyển trường nữa?"
"Các cậu cũng biết tình hình nhà tôi rồi đấy."
"Ông bà nội, ông bà ngoại đều đã có tuổi, nghe tin tôi không muốn ở nội trú, họ lập tức tranh nhau chăm sóc tôi, trong lòng tôi thật sự không đành lòng nên tôi lại quay về."
"Cũng phải!"
Tiếu Vũ gật đầu đồng tình, sau đó đột nhiên siết chặt tay, kéo đầu Hứa Hạo áp vào ngực mình: "Cậu làm chúng tôi lo lắng mấy ngày nay, tối nay thế nào cũng phải mời ăn khuya đấy."
"Mời mời mời, tôi mời! Tôi mời! Nhưng cậu mà siết chặt nữa là tôi tắc thở luôn đấy."
Vì vậy tiền sinh hoạt của bọn họ luôn bị kiểm soát.
Đầu năm học, mấy cậu trai này thường xuyên đói đến mức mắt sáng quắc vào ban đêm, không ít lần trèo tường ra ngoài mua đồ ăn khuya.
Mới được mấy ngày, tiền tiêu vặt đã sạch sành sanh.
Lúc này nguyên chủ với khuôn mặt viết rõ dòng chữ "Tôi có rất nhiều tiền tiêu vặt" đã lọt vào mắt xanh của đám người Chu Vi.
Sau vài lần "chém đẹp" ví tiền của Hứa Hạo và được ăn uống no nê, đám con trai đầu óc đơn giản này đã coi cô như anh em ruột thịt.
Mà với anh em ruột, bọn họ không thể nào cứ vô tư "móc túi" mãi được.
May mà cuối cùng cũng đến kỳ nghỉ, cả đám tận dụng đủ mọi chiêu trò để thuyết phục phụ huynh tăng tiền sinh hoạt.
Nhờ vậy, vụ "mổ heo đất" này mới kết thúc.
Tất nhiên, từ đó trở đi, tần suất đi ăn khuya của bọn họ lại càng thường xuyên hơn.
Ngoại trừ Chu Vi vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng khó chịu, thì những người còn lại vẫn đối xử với Hứa Hạo như cũ.
Hứa Hạo nghĩ thầm: Tối nay mình đãi rồi, chắc cậu ta không thể tiếp tục trưng ra bộ mặt đó nữa đâu nhỉ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



