"Đúng đúng, ông nhà tôi nói đúng."
Bà ngoại âu yếm xoa xoa má cô, nhẹ nhàng nói: "Chờ khi nào con được nghỉ về nhà, bà ngoại sẽ làm món thịt kho tàu cho con ăn."
"Bà nội sẽ hầm thịt bò cho con."
Hứa Hạo cảm động không thôi, liên tục gật đầu: "Dạ."
Tiễn ông bà nội, ông bà ngoại về xong, cô bước từng bước nặng nề trở lại tòa nhà giảng dạy, tâm trạng chán nản vô cùng.
Ở hàng ghế cuối lớp, Chu Vi mặt lạnh như tiền, hai tay khoanh trước ngực, mắt dán chặt vào bảng đen, cả người toát ra khí thế u ám như một ông chồng bị cướp mất vợ.
Hứa Hạo không làm kinh động đến ai, cô lặng lẽ vòng qua cửa sau, trở về chỗ ngồi như chưa có chuyện gì xảy ra rồi lật sách ra nghe giảng.
Mãi đến khi chuông hết tiết vang lên, Chu Vi mới nhảy dựng khỏi ghế như vừa thấy ma: "Vãi, cậu về từ khi nào thế?"
"Chẳng phải cậu chuyển trường rồi mà?"
"Lại đổi ý rồi." Hứa Hạo cười toe toét với vẻ mặt đen sì của Chu Vi.
"Ừ..."
Chu Vi tỏ vẻ không quan tâm lắm, chỉ liếc cô một cái đầy lơ đễnh sau đó hất cằm về phía Tiếu Vũ: "Đi, đi tè."
Tiếu Vũ vốn đang nằm bò trên bàn cô, đang định nói gì đó nhưng vừa nghe tiếng gọi của lão đại đã phải chạy theo, trước khi đi còn giơ tay ra dấu tạm dừng với cô, ý bảo lát nữa nói tiếp.
Triển Bằng với khuôn mặt gian tà lại gần, giọng điệu đầy vẻ trêu ghẹo: "Sao cậu quay về rồi? Chẳng lẽ là không nỡ rời xa mấy anh em bọn tôi à?"
"Đúng đúng đúng."
Cô gật đầu thản nhiên: "Ban đầu tôi đã đi đến cổng trường rồi, nhưng nghĩ đến cuộc sống sau này không còn cậu nữa, tôi thấy cả bầu trời đều xám xịt, cuộc đời như mất hết màu sắc, thế là tôi dùng tốc độ chạy nước rút 100m quay thẳng vào phòng giáo viên báo là tôi không chuyển trường nữa."
"Vậy nên tôi quay lại rồi đây." Cô nhún vai, nở nụ cười rạng rỡ.
Triển Bằng vốn đã chuẩn bị sẵn một tràng lời trêu chọc, nhưng bỗng bị nghẹn ngay cổ họng.
Cậu ta ngập ngừng lùi lại hai bước, lí nhí nói: "À ừ... là vậy à, mọi người vốn là anh em tốt mà... Ha ha ha... Tôi cũng không muốn cậu chuyển trường đâu."
Sắc mặt Triển Bằng ngày càng đỏ, cậu ta tiện tay túm lấy một nam sinh, kéo người ta ra khỏi lớp: "Đi, tôi đi cùng cậu chơi bóng."
Nam sinh kia không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thậm chí còn chưa kịp đứng dậy khỏi chỗ ngồi đã bị Triển Bằng cao to kéo ra khỏi lớp.
Giờ nghỉ giữa tiết chỉ có mười phút, thì chơi bóng cái gì chứ?
Chẳng phải cậu ta chính là quả bóng kia sao?
Hứa Hạo bị màn thao tác ngớ ngẩn của Triển Bằng chọc cười ha hả, tên này thật sự không phát hiện ra bạn học bị cậu ta lôi đi đã sợ đến mức sắp tè ra quần rồi sao?
Nói cũng lạ.
Trong mắt Hứa Hạo, đám người xung quanh chẳng khác nào mấy kẻ có cơ bắp mà không có não, hoàn toàn không có sức sát thương, nhưng những người khác trong trường lại luôn tránh né bọn họ, như thể họ là mãnh thú hay đại dịch vậy.
Sau khi vào lớp, Chu Vi lại trở nên nghiêm túc, không cười không nói, hoàn toàn khác hẳn trước đây.
Hứa Hạo liếc nhìn thầy giáo trên bục giảng đang giảng bài nghiêm túc, sau đó lén lút chọc vào cánh tay của Chu Vi: "Xin lỗi."
Hình tượng lạnh lùng nghiêm nghị mà Chu Vi cố gắng tạo dựng lập tức sụp đổ, cậu ta trừng mắt nhìn Hứa Hạo: "Đừng làm phiền tôi học bài."
"Nhưng mà..."
Thiếu niên mắt tròn xoe co rụt cổ lại: "Cậu cầm nhầm sách rồi, tiết này là tiếng Anh, cậu đang cầm sách Ngữ văn kìa."
Sắc mặt Chu Vi lập tức thay đổi, cậu ta nhìn xuống quyển sách trên tay mình với vẻ không thể tin nổi, gương mặt trong chớp mắt đỏ bừng: "Tôi đang học trước."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



