Khi đến tháng, cô phải làm sao?
Bây giờ cơ thể cô phẳng lì, nhưng nếu sau này phát triển thì sao? Khi đó còn che giấu được nữa không?
Thay vì chờ đến khi mọi chuyện trở nên mất kiểm soát, chi bằng rút lui ngay từ bây giờ.
Trong lớp học, đám học sinh túm năm tụm ba cười đùa nói chuyện rôm rả, cả phòng học náo nhiệt đến chói tai, người ngồi trong đó chỉ thấy ong ong hết cả đầu.
Không ai nói gì thêm.
Bầu không khí ngột ngạt đến khó chịu.
Sau một hồi im lặng, Hứa Hạo gượng cười nói: "Ờm... tôi qua văn phòng giáo viên xem thử, có khi ông bà ngoại tôi đã đến rồi."
Những ánh mắt sau lưng vẫn bám theo cô như hình với bóng, nhưng cô giả vờ không thấy, dứt khoát quay đầu chạy thẳng ra khỏi lớp.
Từ nhỏ, cô vốn là một đứa trẻ mồ côi, lớn lên trong trại trẻ.
Có rất nhiều đứa trẻ trong viện, nhưng hầu hết đều mang bệnh.
Hoặc là có khiếm khuyết di truyền bẩm sinh, hoặc là dị tật bẩm sinh.
Những đứa trẻ như cô có tay chân lành lặn, cơ thể khỏe mạnh nhưng vẫn bị vứt bỏ, thật sự rất hiếm.
Từ khi có ký ức, cô đã được dạy phải giữ im lặng, không được khóc lóc làm loạn.
Những cô bảo mẫu trong viện lúc nào cũng mệt mỏi vì lũ trẻ liên tục gây rối.
Những đứa trẻ có vấn đề về trí tuệ thường rất hiếu động, chúng có thể la hét không ngừng, thậm chí còn đập phá đồ đạc, đánh người, hoặc tè bậy ngay trong phòng.
So với những đứa trẻ khác thì Hứa Hạo có trí tuệ bình thường, hành vi cũng bình thường, điều này khiến cô trở nên lạc lõng giữa viện mồ côi.
Viện trưởng rất quý cô, từng hứa sẽ tài trợ học phí để cô có thể học lên cấp ba nhưng cô đã từ chối.
Nói cô vô lương tâm cũng được, vong ân bội nghĩa cũng chẳng sao, cô chỉ đơn giản là ghét nơi đó, ghét tất cả mọi thứ bên trong viện mồ côi ấy.
Sau khi tốt nghiệp cấp hai, cô thuê một căn phòng nhỏ rồi tự mình đi làm.
Mỗi tháng cô đều chắt chiu từng đồng, dè xẻn chi tiêu, gửi hơn nửa số tiền lương của mình cho viện trưởng.
Trong quãng đời ngắn ngủi mười mấy năm của mình, số người đối xử tốt với cô thật sự rất ít, và viện trưởng là một trong số hiếm hoi đó.
Vậy nên cô cố gắng hết sức để báo đáp ông ấy.
Nhưng cái kiểu nhiệt huyết và chân thành của đám thiếu niên lại khiến cô cảm thấy quá mãnh liệt, quá dai dẳng, làm cô không kìm được mà muốn bỏ chạy.
"Đinh đinh đinh..."
Tiếng chuông báo vào lớp vang lên, học sinh trong hành lang liên tục kéo nhau về lớp.
Cô đã hẹn ông bà ngoại 9 giờ sáng.
Xem ra, cô còn phải trú trong nhà vệ sinh suốt một tiếng đồng hồ nữa.
Nhưng chỉ một lát sau, cô đã bị cái mùi thối kinh khủng trong nhà vệ sinh hun đến suýt tắc thở.
Khốn kiếp, trước đây đâu có nồng nặc đến mức này đâu?
Sao hôm nay mùi lại nặng đến chảy cả nước mắt thế này?
Ngay khi cô còn đang thắc mắc thì đột nhiên nghe thấy tiếng thở dốc khe khẽ từ buồng bên cạnh.
Ban đầu, cô không để tâm, nghĩ đơn giản là có người cũng trốn học giống mình, nhưng không ngờ, tiếng thở ngày càng gấp gáp còn kèm theo cả tiếng ván gỗ rung nhẹ.
Đù má... Không phải chứ...
Ở trong nhà vệ sinh thối um thế này mà cũng có hứng sao?
Đúng là trâu bò thật sự.
Cô không có sở thích nghe trộm chuyện riêng tư của người khác, thế là tự giác bỏ qua, tiếp tục lật lướt lướt điện thoại, mong thời gian trôi nhanh hơn một chút.
Bỗng nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Hứa Hạo lập tức nín thở, cô co chân lên ngồi thu mình trên bệ xí, không dám thở mạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



