Khi Hứa Hạo tỉnh dậy, cô phát hiện ra mình đang ngồi ngay ngắn trong lớp học.
"Ê, tôi thấy dạo này cậu có vẻ gầy đi thì phải?"
Chu Vi thấy cô cuối cùng cũng tỉnh ngủ, liền tiện tay nhéo nhéo cánh tay cô một cái: "Sáng nay kéo cậu chạy bộ, tôi cảm giác cậu mềm nhũn ra, cơ bắp cậu đâu hết rồi?"
May mà ngực cô phẳng lì, Hứa Hạo hắng giọng, không tự nhiên mà hất tay Chu Vi ra: "Ông đây đâu có như cậu ngày nào cũng coi bột protein là cơm mà ăn. Tôi đây là dáng người bình thường, được chưa? Là mấy người quá đô nên mới khiến tôi trông có vẻ gầy đấy!"
Chu Vi chỉ tiện miệng nói một câu, không ngờ Hứa Hạo lại phản ứng mạnh như vậy.
Cậu ta vỗ vai cô một cách thân thiết: "Anh em à, tư tưởng của cậu không ổn rồi. Sao lại tự so mình với mấy con chó gầy đó chứ? Cậu phải tập luyện đi!"
Hứa Hạo ở thế giới trước đến cơm còn ăn không đủ no, bây giờ xuyên vào làm thiếu gia Hứa Hạo, trong thẻ ngân hàng có hơn tám trăm vạn đang chờ cô tiêu, thế là khoảng thời gian này, cô đã ăn điên cuồng để bù lại những ngày tháng thiếu thốn trước đây.
Cô đã cực khổ ăn vào bao nhiêu thịt, chẳng lẽ còn phải vất vả tập luyện để đốt hết đống calo đó đi sao?
Lương tâm của cô không cho phép!
"Đừng đừng đừng, trừ ăn cơm ra thì mấy việc lao động chân tay khác đừng có gọi tôi."
Hứa Hạo đẩy tay Chu Vi ra rồi quay đầu nhìn ra ngoài hành lang: "Mấy giờ rồi? Tôi hẹn ông bà ngoại chín giờ đến trường."
Nghe cô nói vậy, Chu Vi thoáng sững người, dường như lúc này mới phản ứng lại, nhận ra rằng hôm nay Hứa Hạo sẽ rút hồ sơ nghỉ học.
"Chẳng phải cậu đã gặp Cố Tích rồi sao? Chỉ là một con gà bệnh thôi mà, cậu còn sợ cái gì chứ!"
Tiếu Vũ và mấy người khác đang đùa giỡn với bạn cùng bàn phía trước, thấy sắc mặt lão đại không được tốt lắm liền chạy tới, cười cười trêu ghẹo: "Lão đại sao vậy? Nhìn mặt đen thui thế kia, hết tiền tiêu vặt rồi à?"
Chu Vi kìm nén cơn tức giận, nện mạnh một cú xuống bàn: "Muốn đi thì cứ đi đi!"
Mấy người lập tức hiểu ra chuyện gì đó, đưa mắt nhìn nhau, không ai nói gì.
Sau một hồi im lặng, Phó Hành mới lên tiếng: "Hứa Hạo, chẳng phải cậu đã tận mắt thấy Cố Tích nhát cáy như thế nào rồi sao? Còn sợ cái gì nữa?"
Hứa Hạo không thể nói thẳng với họ tất cả những gì mình biết, chỉ có thể giả vờ làm bộ bất cần: "Đều đã bàn bạc với gia đình xong xuôi rồi, không thể thay đổi vào phút cuối được. Tôi biết các cậu luyến tiếc tôi, thật ra tôi cũng không nỡ rời xa các cậu đâu."
Dù cô cố gắng tỏ ra nhẹ nhàng như vậy, nhưng sắc mặt của đám bạn vẫn rất nặng nề, không có chút dấu hiệu nào của sự an ủi.
Bị ánh mắt xét nét của cả đám nhìn chằm chằm, Hứa Hạo cảm thấy căng thẳng, cô rụt cổ lại rồi cố gắng bào chữa: "Dù sao thì cũng ở cùng một thành phố mà, cuối tuần chúng ta vẫn có thể hẹn nhau đi chơi chứ sao!"
Không giống những trường học khác có lịch nghỉ cuối tuần đều đặn, trường Tam Trung mỗi hai tuần mới được nghỉ một lần.
Mặt mày Chu Vi nghiêm túc, nhìn cô đầy thất vọng: "Tôi thật sự coi cậu là anh em, chứ không phải cây rút tiền đâu."
"Tôi chưa từng nghĩ như vậy về các cậu!"
Hứa Hạo vội vàng xua tay: "Thật đấy!"
"Việc tôi chuyển trường là vì lý do cá nhân, không liên quan gì đến các cậu, đừng suy nghĩ lung tung nữa."
"Dù tôi có chuyển trường thì chúng ta vẫn là bạn mà!"
Dù bây giờ cô có thể che giấu thân phận mình là con gái, nhưng phụ nữ có những thời điểm không thể giấu diếm được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



