Vừa dứt lời, cô liền hối hận, nhanh chóng lấy tay bịt miệng lại: "Không phải, ý tôi là... ừm, ai bắt nạt cậu, cứ nói với tôi, tôi đi mách thầy cô."
Cố Tích tận hưởng sự yên bình hiếm có, chần chừ một lúc mới khẽ lắc đầu: "Không ai đánh tôi cả, là tôi tự ngã."
"Đúng là phế vật!"
Tiếu Vũ cười khẩy một tiếng rồi bĩu môi lộ rõ vẻ khinh thường.
Cái tên Cố Tích này, đúng là quá nhát gan.
Nếu đổi lại là cậu ta thì bất kể ai dám động vào mình, cậu ta nhất định sẽ khiến đối phương phải trả giá đắt!
Chẳng bao lâu sau, Phó Hành cầm theo hộp thuốc quay lại: "Trời ơi, Hứa Hạo, may mà cậu không đi! Ký túc xá của Lô Vỹ suýt nữa hun chết tôi luôn, cái mùi đó chậc chậc... còn thối hơn cả chân của Triển Bằng gấp mười lần!"
"Tổ sư, cậu có biết nói chuyện không hả?"
Triển Bằng phản đòn ngay bằng một cú đá quét ngang.
Phó Hành cười ha hả rồi nhảy phắt lên lưng Tiếu Vũ để né đòn tấn công của Triển Bằng, mặt đầy vẻ trêu chọc không chút che giấu: "Không tin thì tự qua đó ngửi thử đi."
"Ông đây ăn no rảnh lắm chắc mà đi ngửi chân thối của bọn họ!"
Mấy người đấu khẩu một hồi, sau đó ai nấy cũng tản ra đi rửa mặt.
Lúc này trong phòng chỉ còn lại Cố Tích im lặng không nói gì và Hứa Hạo với tâm trạng đầy bồn chồn.
"Ờm... sắp đến giờ tắt đèn rồi, hay là..."
Hứa Hạo chưa từng làm chuyện "ôm đùi" ai bao giờ, nên dù trước mặt cô là vị đại lão nghịch thiên trong tương lai, cô cũng không biết nên lấy lòng cậu ta như thế nào.
"Tôi có thể ngủ ở đối diện không?"
Không báo trước, Cố Tích đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt thẳng thừng dán chặt vào chiếc giường trống đối diện giường của Hứa Hạo.
Cố Tích nói chậm rãi, gần như từng chữ từng chữ một rời khỏi miệng cậu ta: "Tôi muốn ở đây, ở cùng với cậu."
"Ờm, tôi cũng rất muốn làm bạn với cậu..."
Hứa Hạo ngượng ngùng gãi mặt, cố lấy hết dũng khí mà đáp: "Nhưng tôi sắp nghỉ học rồi."
Ai mà muốn ngủ cùng phòng với một đại ma vương tương lai chứ á á á á á!
Cô không có chán sống đâu!
"Tôi biết."
Dưới ánh đèn trắng chói lóa trong ký túc xá, làn da vốn đã nhợt nhạt của Cố Tích lại càng thêm tái đến mức giống như người chết ba ngày chưa chôn.
Dường như sợ bị từ chối thêm lần nữa, cậu ta cúi gằm mặt xuống, sắc mặt xám ngoét, giọng nói khẽ khàng đến đáng thương: "Tôi chỉ muốn ngủ ở đây một đêm thôi, có được không?"
Dù không nhìn thấy ánh mắt cậu ta, nhưng từ giọng nói nghẹn ngào và cơ thể run rẩy kia, Hứa Hạo vẫn có thể cảm nhận được sự cầu xin đầy tự ti và sợ hãi của Cố Tích.
Lời cầu xin này dường như đã tiêu hao tất cả lòng can đảm của cậu ta.
Hứa Hạo có cảm giác, nếu cô từ chối chàng trai gầy yếu đến mức mong manh này ngay lúc này thì có lẽ sẽ tạo thành một hậu quả không thể vãn hồi.
"Được thôi."
Chiếc giường đối diện trống trơn, đến cả một cái chiếu cũng không có.
Làm sao mà ngủ được?
Hứa Hạo bảo Cố Tích đứng dậy, sau đó lấy một chiếc chăn từ dưới giường mình ra rồi trải lên tấm ván giường trống không.
Tiếp đó, cô lấy thêm một chiếc ga giường sạch sẽ, thoang thoảng mùi nước xả vải hoa oải hương, từ vali của mình để phủ lên trên.
Cuối cùng, cô còn dùng quần áo của mình cuộn lại thành một chiếc gối đơn giản, rồi vỗ tay hài lòng: "Xong rồi, tối nay cậu ngủ ở đây đi, nhưng nói trước, mai tôi nghỉ học đấy."
"Ừm."
Kể từ khi bước vào phòng ký túc xá này, những bóng đen đáng sợ kia không còn xuất hiện nữa.
Những bước chân đi lại ngoài hành lang vang lên rõ ràng, thỉnh thoảng còn có tiếng cười nói của đám thiếu niên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



