Hứa Hạo không biết rõ nội tình hai vụ án này, cũng không muốn biết.
Điều duy nhất cô có thể chắc chắn là: Không thể đắc tội với Cố Tích.
"Dù sao thì sau này cậu đối xử khách sáo với cậu ta một chút, đừng động tay động chân nữa."
"Mẹ nó, Hứa Hạo, cậu điên rồi à?"
Tiếu Vũ là người nóng tính, thấy Hứa Hạo vì một người ngoài mà hết lần này đến lần khác đối đầu với anh em của mình, cậu ta lập tức nhảy dựng lên như chó ngậm pháo: "Tên phế vật đó có gì mà đáng sợ chứ? Nếu dám giở trò sau lưng, tôi một phát đấm chết nó luôn!"
Lời này của Tiếu Vũ cũng không hẳn là ngông cuồng.
So với một kẻ gầy gò, đáng thương, miễn cưỡng cao đến một mét bảy như Cố Tích, thì trong nhóm này ngoại trừ Hứa Hạo cao một mét bảy sáu thì những người còn lại đều cao trên một mét tám.
Ngay cả Triển Bằng, tên có phần lấc cấc với phong thái hơi bỉ ổi, cũng cao đến một mét tám hai.
"Haizzz, tôi nói thế nào các cậu cũng không hiểu đâu!"
Hứa Hạo bực bội giậm chân: "Tóm lại sau này gặp cậu ta, khách sáo một chút là được."
Nói đến nước này, dù trong lòng có bất mãn thế nào thì những người khác cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Chu Vi, Tiếu Vũ, Phó Hành và Triển Bằng liếc nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương sự kinh ngạc và khó tin.
Rốt cuộc Hứa Hạo bị làm sao vậy?
Hứa Hạo nhìn thấy khuôn mặt bầm tím của Cố Tích, chợt đập mạnh vào trán: "Má, tôi nhớ ra rồi! Lần trước Lô Vỹ đến mượn thuốc sát trùng, dùng xong chẳng thèm trả lại!"
Chẳng trách cô lật tung cả ký túc xá cũng không tìm thấy gạc và thuốc sát trùng, hóa ra nó vốn không có ở đây.
"Phó Hành, làm phiền cậu đến tìm Lô Vỹ, lấy lại băng gạc và thuốc sát trùng giúp tôi."
Trong nhóm, Phó Hành là người ôn hòa dễ nói chuyện nhất nên Hứa Hạo chỉ có thể nhờ cậu ta.
Nếu không thật sự cần thiết thì Hứa Hạo chẳng muốn bước chân vào ký túc xá nam sinh khác, vì cô không thể chắc chắn rằng mình sẽ không vô tình chứng kiến những cảnh tượng đau mắt nào đó.
Mông của Triển Bằng, Tiếu Vũ và Chu Vi, cô đã nhìn qua.
Dù sao cũng quá quen thuộc nên nhìn một chút cũng không sao.
Nhưng mông của mấy tên con trai khác thì cô không có hứng thú á á á á á!
Trong cả tòa ký túc xá nam sinh, nơi nào cũng là cảnh tượng trần trụi, ai ai cũng cởi trần, lộ cả nửa người trên.
Chỉ có Hứa Hạo là luôn ngoan ngoãn mặc bộ đồ ngủ bằng vải cot ton kín mít, không lộ ra chút da thịt nào.
Nếu không phải trước đây vô tình thấy "tiểu huynh đệ" của Hứa Hạo khi đi vệ sinh, có lẽ Phó Hành và mấy người kia đã nghi ngờ về giới tính thật sự của cô.
Lúc này Hứa Hạo đầy vẻ cầu xin nhìn Phó Hành.
Phó Hành đành phải lờ đi khuôn mặt sa sầm của cô, cắn răng gật đầu.
Thấy Phó Hành đã chịu giúp đi lấy đồ, Hứa Hạo cuối cùng cũng nhẹ nhõm, cô quay đầu đi vào phòng tắm lấy nước, chuẩn bị lau vết bẩn trên người Cố Tích.
Cậu thiếu niên gầy gò bị thương dường như không quen có người tiếp cận quá gần, theo bản năng né tránh chiếc khăn lông xanh mà Hứa Hạo đưa tới: "Tôi tự làm được."
"Được thôi." Cô đưa khăn cho cậu ta.
Chu Vi, Tiếu Vũ và Triển Bằng đứng cách đó một mét, trông hệt như ba vị thần giữ cửa, khoanh tay trước ngực, sắc mặt không mấy thân thiện nhìn chằm chằm vào Cố Tích.
Cậu ta chậm rãi lau sạch lớp bụi bẩn trên người, rồi khẽ cất giọng, gần như không nghe thấy: "Không phải bọn họ đánh tôi."
Phù...
Hứa Hạo thở phào một hơi thật dài: "Vậy thì tốt quá!"
Tiêu rồi, sao cô lại nói ra suy nghĩ trong lòng chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



