“Hơn nữa! Là Trần Hữu Lễ lên giường với cô, chứ đéo phải tôi lên giường với cô! Sao cô không theo Trần Hữu Lễ, mà cứ bám theo tôi?” Hạ Tùng cảm thấy mình khá oan ức, anh ta không phục.
“Anh! Anh!” Thẩm Hiểu Nguyệt lại một lần nữa suy sụp.
Lần này, lớp da trên người cô ấy nứt ra, vết máu trên mặt lan xuống cơ thể.
Cô ấy càng hận hơn.
“Đại nhân.” Thẩm Hiểu Nguyệt quay đầu nhìn Nhạc Già: “Về việc tại sao tôi không theo Trần Hữu Lễ mà là Hạ Tùng, một trong những lý do là Trần Hữu Lễ đã tìm một đại sư cực kỳ lợi hại, nhà hắn ta có đặt trận pháp, bản thân hắn ta cũng đeo pháp khí, tôi hoàn toàn không thể đến gần.”
“Đại nhân, tôi không phải chỉ muốn bám theo Hạ Tùng, tôi cũng muốn kẻ hại chết tôi phải chịu báo ứng, nhưng dù là người hay ma, đều có rất nhiều điều bất đắc dĩ, mong cô thông cảm.” Thẩm Hiểu Nguyệt hèn mọn giải thích.
Giống như hàng ngàn vạn nạn nhân khác bị tổn thương nhưng vẫn phải biện minh cho sự vô tội của mình.
“Cô chính là bắt nạt người thật thà chứ gì!” Hạ Tùng càng tức giận hơn: “Mẹ nó! Sớm biết vậy tôi cũng tìm một đại sư rồi!”
“Đúng là xui tám kiếp, gặp phải một đứa sao chổi như cô.”
“Ghi lại, nghi phạm thừa nhận đã cùng Trần Hữu Lễ cưỡng hiếp tập thể nạn nhân.” Từ Triêu Dương lạnh lùng ra lệnh.
“Vâng đội trưởng, máy quay chấp pháp đều ghi lại cả rồi, về tôi sẽ chỉnh lý rõ ràng.” Trần Dung tích cực đáp lại.
“Tôi thừa nhận khi nào!” Hạ Tùng nghiến răng trừng mắt nhìn họ.
Nhạc Già bước hai bước, đứng trước mặt Hạ Tùng cúi đầu: “Bắt đầu từ lúc anh nói “Là Trần Hữu Lễ lên giường với cô, chứ đéo phải tôi lên giường với cô”.”
“Đúng vậy.” Từ Triêu Dương đáp một tiếng.
Ngay khoảnh khắc vị đội trưởng đội cảnh sát hình sự Từ Triêu Dương đáp một tiếng “đúng vậy”, một giọt nước mắt trong veo chảy ra từ đôi mắt đẫm máu của Thẩm Hiểu Nguyệt.
“Hạ Tùng, anh không thoát được đâu, cho dù không tìm được bằng chứng anh hại chết tôi năm đó, tôi cũng có thể hỗ trợ cảnh sát tìm ra bằng chứng anh tụ tập dâm loạn và trốn thuế.” Giọng điệu của Thẩm Hiểu Nguyệt đã bình tĩnh hơn nhiều, khi nhắc lại vấn đề đã kể trước đó, cô ấy đã tự tin hơn lần trước rất nhiều.
Sự tự tin đến từ sự tin tưởng và công bằng của người khác dành cho một nạn nhân như cô ấy, cho dù cô ấy đã biến thành ma, cô ấy vẫn có thể đòi lại công đạo.
Hạ Tùng ngây người, bất giác nuốt nước bọt.
“Xin lỗi, Thẩm Hiểu Nguyệt, tôi sai rồi.” Anh ta khô khan mở miệng.
“Lúc đó là tôi bị ma xui quỷ khiến, vì tài nguyên mà làm ra chuyện như vậy, xin lỗi.” Ánh mắt Hạ Tùng trống rỗng nhìn thẳng về phía trước, anh ta vẫn không dám nhìn Thẩm Hiểu Nguyệt.
“Quên nói, quỳ mà đi cũng được đấy.” Nhạc Già chợt nói: “Xin lỗi, lần sau sẽ chú ý.”
Cuối cùng, Hạ Tùng đã quỳ lết ra khỏi biệt thự này.
Anh ta quỳ trên đất không mặc được quần, chỉ có thể khoác một chiếc áo phao lên người.
Đầu gối anh ta hết lần này đến lần khác đè lên nền đất phủ tuyết trắng, cảm nhận cái lạnh thấu xương.
Chỉ tiếc là dù lạnh đến đâu cũng không thể lạnh bằng thi thể của Thẩm Hiểu Nguyệt năm đó.
Trên đường đi, anh ta “sám hối” vài câu nhận lỗi, rồi lại thúc giục Nhạc Già mau đưa người đi, cuối cùng quỳ rạp trên xe cảnh sát, khi thấy cục cảnh sát ngày càng gần, anh ta hung hăng mấp máy miệng, nhưng không nói lời bẩn thỉu nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



