“Ồ, được.” Nhạc Già gật đầu.
Đây là một khách hàng giấu mặt muốn tăng thành tích, hiểu rồi.
“Khi tôi bắt ma, ông đừng có nhào vào tôi.” Cô bổ sung một câu.
Nhạc Già nhớ lúc cô vừa vào căn phòng này, người này đã làm vài hành động kỳ lạ.
“Xin lỗi, xin lỗi! Thực sự xin lỗi!” Ông ta xin lỗi, sau đó lấy ra một tấm danh thiếp: “Cô Nhạc, đây là danh thiếp của tôi, có chuyện gì cứ tìm Bàng tôi là được, việc gì giúp được tôi nhất định sẽ giúp.”
Trên tấm danh thiếp mạ vàng ghi “Bàng Kim Long, Chủ tịch giải trí Trung Thiên, số điện thoại 156”.
Nhạc Già không nhận, người đàn ông mập mạp Bàng Kim Long cũng không thấy khó xử, thu lại danh thiếp.
Ông ta nghĩ hai bên chưa vạch mặt nhau, Nhạc Già cũng không từ chối những yêu cầu về mặt huyền học sau này, mình lại có số điện thoại của cô, như vậy cũng đủ rồi.
“Được rồi! Bây giờ không phải lúc các người hàn huyên!” Từ Triêu Dương nghiêm giọng hét lên mấy tiếng: “Đợi phối hợp điều tra xong, tất cả đều không có chuyện gì được thả đi rồi, các người muốn nói chuyện bao lâu cũng không ai quản!”
Từ Triêu Dương ra hiệu cho người trong đội: “Thu đội!”
“Đội trưởng Từ, thu... thu không được...” Giọng nói khó xử và lúng túng của Trần Dung vang lên.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cô ấy.
Trần Dung đang đứng bên cạnh Hạ Tùng đang quỳ, hai tay ra sức kéo cánh tay anh ta, cố gắng lôi người dậy.
Thế nhưng vô dụng, Hạ Tùng như thể mọc rễ dưới đất, hoàn toàn không đứng dậy nổi.
Nhạc Già thấy cảnh này thì chợt “a” một tiếng, lẩm bẩm một câu: “Quên mất, anh ta phải xin lỗi cầu xin tha thứ.”
Đây chính là lý do tại sao ban nãy đám người Từ Triêu Dương có thời gian xem hết vở kịch Bàng Kim Long lôi kéo Nhạc Già, Trần Dung chưa báo cáo hoàn thành nhiệm vụ sớm.
Từ Triêu Dương xoa xoa vầng trán đang căng lên, yếu ớt thở dài: “Cô Nhạc, làm phiền cô một chút.”
“Hửm?” Nhạc Già khẽ nhướng mày, khó hiểu nhìn Từ Triêu Dương: “Xin lỗi, thật tâm, cầu xin tha thứ.”
Nhạc Già xòe tay, ánh mắt từ trên người Từ Triêu Dương dời xuống người Hạ Tùng, sau đó chuyển sang phía Thẩm Hiểu Nguyệt.
“Không thể tạm thời giải trừ được sao?” Đầu Từ Triêu Dương càng đau hơn.
“Ông có...” Nhạc Già cảm thấy mình nói đã rất rõ ràng rồi, Từ Triêu Dương không hiểu, chính là ông ta có chút vấn đề.
Từ Triêu Dương không đợi cô nói xong, ông ta lập tức đáp: “Được, tôi biết rồi.”
Không phải ông ta không lịch sự, mà là ông ta biết vị cô Nhạc này sắp nói một câu “Ông có bệnh”.
Ông ta cúi mắt nhìn Hạ Tùng, thầm suy nghĩ nên xử lý chuyện này thế nào.
Người thật sự không đứng dậy nổi, một đội cảnh sát và mọi người xuất động, cũng không thể cứ ở đây mãi được.
“Các người là cảnh sát!” Hạ Tùng cảm thấy không ổn, gào lên trong tuyệt vọng: “Chẳng lẽ các người lại thiên vị loại người này chứ!”
“Cô ta là mê tín phong kiến! Là dùng tà thuật hại tôi! Sao các người có thể tin cô ta!”
“Anh ta sẽ không thật lòng hối cải đâu, anh ta sẽ không cảm thấy có lỗi với tôi đâu, nếu anh ta thật sự áy náy, sao có thể sau khi hại chết tôi còn tiếp tục lừa gạt những cô gái khác chứ.” Thẩm Hiểu Nguyệt cười lạnh một tiếng.
“Cô câm miệng! Là do chính cô xui xẻo! Mới chết! Dựa vào đâu mà đổ lỗi cho tôi?” Hạ Tùng trừng mắt giận dữ với Thẩm Hiểu Nguyệt, không có ống kính livestream chiếu vào, anh ta bắt đầu bộc lộ bản tính hiểm ác hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



