"Kim sư huynh, sao tự dưng ngươi lại cảm thấy hứng thú với Thạch Mục này vậy? Tuy rằng thực lực hắn không tệ nhưng có lẽ còn chưa đủ để lọt vào mắt ngươi mà?" Hoắc Mậu nghe Kim Hoán nói chuyện, trên mặt liền lộ ra một tia lấy lòng hỏi.
"Ngươi thì biết gì, người này mặc dù hàng ngày trông có vẻ thường thường không lộ ra cái gì nổi bật nhưng theo ta được biết, mới một tháng trước hắn lặng lẽ tham gia kiểm tra thiên phú của Linh Pháp Điện, chẳng những được đo ra là có thiên phú thuật sĩ, nghe nói còn không thấp." Ánh mắt Kim Hoán chớp động vài cái, miệng chậm rãi nói ra.
"Thiên phú thuật sĩ?"
Hoắc Mậu nghe xong, chấn động.
"Bây giờ việc này chưa bị truyền ra ngoài, các thế lực khác còn không biết. Cho nên Tôn Linh Các chúng ta phải muốn thừa cơ hội này, nghĩ biện pháp lôi kéo kẻ này vào trong các." Thanh âm của Kim Hoán trầm xuống, nói.
Hoắc Mậu hiểu ý vội vàng gật đầu xưng phải.
"Cũng may ở trong tông môn mấy người mà Thạch Mục này quen biết đều có chút quan hệ với Tôn Linh Các chúng ta. Ngươi phải bằng hết mọi khả năng đi giao hảo với kẻ này. Coi như không thể lôi kéo hắn vào các thì cũng không thể để mấy thế lực khác đoạt hắn đi." Sau khi Kim Hoán nghĩ nghĩ một chút, lại phân phó nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


