“Hắn lại đến rồi… Hắn lại đến rồi!”
Trong lồng sắt ánh vàng rực rỡ đặt tại lầu hai, một con vẹt thật lớn nhìn thấy Thạch Mục xuất hiện ở cầu thang liền vỗ vỗ hai cánh, cất cao giọng kêu réo. Một tiếng “Bốp” thật lớn thình lình vang lên, lão béo dường như bị tiếng kêu của linh sủng làm mất hứng bèn dùng mộc côn gõ liên tục lên đầu nó khiến con vẹt khổng lồ oa oa kêu khóc, không ngừng cầu xin tha thứ.
“Thì ra là ngươi, thời hạn một năm còn chưa hết, tại sao lại đến nơi này? Chẳng lẽ ngươi chiến được Hắc Viêm Lệnh của đệ tử khác?” Sau khi dạy dỗ sủng vật của mình, lão béo họ Cúc mới quay đầu quan sát Thạch Mục.
“Hồi bẩm Cúc sư thúc, mấy tháng trước, vãn bối trải qua giám định đã trở thành thuật sĩ học đồ… Sở dĩ hôm nay đến đây là muốn tìm mượn thư tịch về trận pháp và bí tịch vũ kỹ.” Thạch Mục trả lời một cách cung kính.
“Ngươi trở thành thuật sĩ học đồ?”
Họ Cúc nghe vậy, ánh mắt mang chút kinh ngạc nhìn lại Thạch Mục lần nữa. Việc hắn trở thành thuật sĩ học đồ hiển nhiên khiến lão vô cùng bất ngờ!
“Tiểu tử kia, thuộc tính linh căn của ngươi là gì?” Lão béo gãi đầu rồi hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)