Trình Việt kể hết những thông tin cơ bản của Diệp Vĩ cho Quan Hâm nghe.
Kể xong, cô nàng bực dọc vò đầu bứt tai: "Cậu nói xem có phải năm nay tôi phạm Thái Tuế không vậy?"
Quan Hâm thì lý trí hơn nhiều: "Chưa chắc mọi chuyện đã như chúng ta nghĩ đâu, cậu đừng tự dọa mình nữa."
"Tôi không biết anh ta không dám thật, hay là đang tính bài 'thả con săn sắt bắt con cá sộp' nữa. Nhưng cậu yên tâm, tôi chưa từng hé răng với Diệp Vĩ nửa lời về chuyện của cậu đâu. Cả mối quan hệ giữa cậu và sếp Chu, anh ta cũng hoàn toàn mù tịt."
Về điểm này, dĩ nhiên Quan Hâm tin tưởng Trình Việt.
Thấy Ngô Thiệu Dữ nhắn lại hai chữ [Đã nhận], cô ngước lên nhìn Trình Việt: "Diệp Vĩ có biết nhà cậu ở đâu không?"
Trình Việt đáp: "Không biết, nhưng bọn tôi ở chung một khu chung cư, nếu không thì anh ta cũng chẳng tông trúng xe cậu được."
Quan Hâm bình thản nói: "Không sao đâu, tạm thời đừng bứt dây động rừng, có thể tình hình chưa đến mức tồi tệ như vậy."
Trong lòng Trình Việt càng nghĩ càng thấy chột dạ. Giá mà có thể quay ngược thời gian, lúc đó cô nàng tuyệt đối sẽ không lái chiếc xe của Quan Hâm về nhà.
Giữa lúc đầu óc đang rối bời, cô nàng chợt sực nhớ ra một chuyện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
