Cô bé ngồi trên chiếc xích đu, bên cạnh là bố mẹ đang vui đùa cùng cô, lúc nào cả khoảng sân cũng rộn rã tiếng cười đùa hạnh phúc của gia đình ba người.
Thế nhưng sau này chẳng hiểu vì nguyên nhân gì, tổ ấm hạnh phúc của cô bé bỗng chốc tan vỡ.
Bố chẳng còn dáng vẻ rạng rỡ tự tin như trước, mẹ thì cả ngày đầm đìa nước mắt.
Ngày tháng từng ngày trôi qua, nụ cười trên gương mặt cô bé cũng thưa thớt dần.
Cho đến một ngày tuyết rơi dày đặc, mẹ nhân lúc bố không có nhà, dẫn cô bé dọn khỏi căn biệt thự kiểu Tây trên phố Vọng Hải.
Cô bé trong mơ ngồi trên xe lặng lẽ rơi nước mắt, hỏi mẹ tại sao lại phải chuyển đi.
Lúc ấy mẹ ôm cô khóc, nói rằng mẹ chỉ còn mỗi mình cô thôi.
"Quan Hâm, Quan Hâm…"
Khi Quan Hâm mở mắt ra, lồng ngực vẫn còn cảm giác nghẹn ngào, chua xót.
Trong cơn mơ màng, cô như thể vừa phải trải qua biến cố năm ấy thêm một lần nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
