Chu Cận Đình hơi siết chặt bàn tay đang nắm lấy tay Quan Hâm.
Anh không nói gì, nhưng vẻ bực dọc giữa hai hàng lông mày đã lặng lẽ tan đi vài phần.
Hai người nắm tay nhau bước vào phòng bao. Bùi Yến Vân đang ngồi chơi bài ở khu sofa ngước mắt lên liếc qua, rồi khẽ cười tự nhủ: “Tôi đã nói là không mất được đâu mà.”
Cảnh Dật dùng đầu gối huých nhẹ Anna ngồi bên cạnh: “Em đi gọi phục vụ lên món đi.”
Sáu người ngồi xuống bàn.
Khương Vận ghé sát vào Quan Hâm, nhỏ giọng dò hỏi: “Cãi nhau à?”
“Không có.” Quan Hâm nhấp ngụm trà cho thông giọng: “Anh ấy có một chút việc, ra ngoài gọi điện thoại thôi.”
“Cậu bớt giả bộ đi.” Khương Vận chẳng tin chút nào: “Ban nãy hai người còn bơ nhau, ra ngoài một chuyến về đã tay trong tay rồi, cậu tưởng ai cũng không nhìn ra chắc?”
Khương Vận chẳng có tài cán gì đặc biệt, chỉ giỏi mỗi cái tội quan sát mấy chuyện vặt vãnh là tỉ mỉ vô cùng.
Quan Hâm bất giác phải tự kiểm điểm lại, tại sao mình lại rủ cô ấy đến khu nghỉ dưỡng làm gì không biết.
Khương Vận chậc lưỡi trêu chọc: “Vẫn còn đang ngây ngất à?”
“Ăn đi này.” Quan Hâm gắp cho cô ấy một miếng khổ qua: “Ăn vào cho khỏi nói nhiều.”
Trong bữa ăn, Chu Cận Đình và Bùi Yến Vân trò chuyện về các chủ đề như quỹ đầu tư tư nhân và đầu tư mạo hiểm.
Cảnh Dật thì phụ trách khuấy động không khí, pha trò.
Bữa cơm kéo dài gần hai tiếng đồng hồ.
Với vai trò chủ nhà, Bùi Yến Vân lại một lòng một dạ nghĩ cách tác hợp cho Quan Hâm và Chu Cận Đình.
Anh ta đề nghị mọi người chuyển đến quầy bar “Bầu Trời Sao” có không gian cực kỳ lãng mạn.
Chu Cận Đình cầm khăn ướt lau tay: “Mọi người cứ đi đi, tôi còn có việc, về trước đây.”
Cả mấy người đều đồng loạt nhìn sang.
Bùi Yến Vân nhướng mày: “Không ở lại đây à?”
Quyết định của Chu Cận Đình không ai có thể thay đổi được, anh trầm giọng lặp lại: “Có việc.”
Khương Vận huých chân Quan Hâm dưới gầm bàn: “Hay là chúng ta cũng về nhé?”
Quan Hâm liếc cô ấy: “Không phải cậu còn muốn đi xem rạp chiếu phim ngoài trời sao?”
“Lần sau đi cũng được mà.” Khương Vận nói nhỏ: “Chứ không thể để chồng cậu lủi thủi một mình về căn phòng trống không được.”
Hôm nay nếu Chu Cận Đình không đến, chắc chắn cô ấy sẽ lôi Quan Hâm đi quậy tới bến.
Nhưng vì anh đã đến rồi, Khương Vận cũng không tiện quá phóng túng mà chiếm lấy Quan Hâm cho riêng mình.
Đây chính là khuyết điểm chết người của việc có bạn thân đi lấy chồng.
Khương Vận bắt gặp ánh nhìn của người đàn ông, nên đẩy Quan Hâm một cái.
Chu Cận Đình quan sát nét mày điềm tĩnh của cô: “Ngày mai khoảng mấy giờ em về?”
Vừa nghe câu này, cô biết ngay anh không có ý bắt mình bỏ mặc bạn bè để về thành phố cùng anh.
“Trước buổi trưa là về được ạ.”
“Ừ, có việc thì gọi cho anh.”
Chu Cận Đình buông lại câu dặn dò đó, rồi cầm điện thoại trên bàn đứng dậy: “Mọi người cứ tiếp tục đi.”
Cảnh Dật cố gắng níu kéo: “Lát nữa còn có tiết mục khác, hay là anh Đình xem xong rồi hẵng đi?”
“Để hôm khác.”
Quan Hâm cũng đứng dậy theo: “Tôi tiễn anh.”
Hành lang.
Quan Hâm đi đến bên cạnh người đàn ông, điềm nhiên nói: “Sáng mai tôi sẽ về.”
“Không cần vội.” Chu Cận Đình đút tay vào túi quần, thong thả bước đi: “Về rồi thì đến thẳng phố Vọng Hải.”
Quan Hâm đáp lời: “Được, tôi biết rồi.”
Bố cô đã gọi điện nhắc nhở từ hai hôm trước, bảo hai người cuối tuần về phố Vọng Hải một chuyến.
Bên ngoài, tài xế đã đỗ xe sẵn ở khu vực chờ.
Quan Hâm đứng trên bậc thềm nhìn theo bóng lưng anh, vừa định nói một câu “Lái xe cẩn thận nhé” thì người đàn ông đang đi ở phía trước đột ngột quay đầu lại: “Không phải nói là tiễn tôi sao?”
Quan Hâm: “…”
Từ bậc thềm đến chỗ đỗ xe cũng chỉ có mười mấy bước chân.
Quan Hâm khẽ nhếch môi, cất bước đi theo: “Anh về thẳng nhà hay đến công ty?”
Bây giờ mới hơn 9 giờ, không loại trừ khả năng anh phải về công ty.
Đúng như cô nghĩ, Chu Cận Đình trầm giọng đáp: “Đến công ty, có một chút việc cần xử lý.”
Đến bên cạnh xe, tài xế đang giữ cửa sau, tận tụy đứng chờ bên cạnh.
Chu Cận Đình tùy ý giơ hai ngón tay lên vẫy nhẹ, tài xế lập tức hiểu ý, quay người đi về phía ghế lái.
Người đàn ông dừng bước đứng bên cửa xe, dặn dò: “Nếu em thấy không thoải mái khi chơi cùng Bùi Yến Vân và mọi người, đừng cố ép mình.”
Quan Hâm thản nhiên đáp: “Không sao đâu, tôi biết chừng mực mà.”
Chu Cận Đình không nói nhiều, nhấc chân bước lên xe.
Thế nhưng, khi một chân dài của anh vẫn còn ở bên ngoài, ngay khoảnh khắc Quan Hâm định xoay người đi, anh đột ngột tóm lấy cổ tay cô, kéo giật người cô lại gần. Tay kia của anh giữ lấy sau gáy, buộc cô phải cúi đầu xuống.
Cả loạt động tác diễn ra liền mạch như mây trôi nước chảy.
Tay phải của Quan Hâm theo bản năng chống lên vai anh, gần nửa người cô đã nhoài vào trong xe và rồi mùi hương nam tính nồng đậm ập thẳng vào mặt.
Đôi môi mỏng của Chu Cận Đình lướt nhẹ qua khóe môi cô như chuồn chuồn đạp nước, một nụ hôn rất khẽ, rất chậm.
Tim Quan Hâm bỗng chốc loạn nhịp, hoàn toàn là một phản ứng sinh lý không sao kiểm soát được.
Cô thậm chí còn chưa kịp nhắm mắt, cảm giác mềm mại nơi khóe môi đã rời đi.
Giây tiếp theo, cằm của Chu Cận Đình lướt qua bên má cô, dùng giọng trầm thì thầm bên tai cô vài chữ…
Hàm ý là để đáp lại câu “Bị người khác nhìn thấy thì không hay” mà cô đã nói ở cửa phòng bao lúc trước.
Hết sức hợp tình hợp lý.
Mà đúng là cũng chẳng có ai nhìn thấy, tấm vách ngăn ở hàng ghế trước đã được kéo lên từ lúc nào không hay.
Sau một thoáng đầu óc trống rỗng, Quan Hâm bình tĩnh gỡ cổ tay đang giữ sau gáy mình của Chu Cận Đình xuống: “Các anh đi đường cẩn thận nhé.”
Trông cô vô cùng bình tĩnh, không có một chút gì là căng thẳng hay ngượng ngùng.
Nếu Chu Cận Đình không nhìn thấy vành tai và đuôi mắt cô đang âm thầm ửng đỏ, có lẽ anh đã thật sự tin rằng lòng cô chẳng có một chút gợn sóng nào.
Người đàn ông nhìn ánh mắt hơi né tránh của cô đầy ẩn ý: “Em vào đi.”
Quan Hâm dứt khoát xoay người: “Tạm biệt.”
Thế nhưng, ở nơi mà đối phương không thể nhìn thấy, cả hai đều bất giác cong môi cười.
Nghe tiếng xe sau lưng dần đi xa, Quan Hâm chậm mất một nhịp mới dừng lại, đưa tay lên quạt quạt bên má.
Cô thầm nghĩ mình đúng là đồ vô dụng, chỉ là một nụ hôn thôi mà, mặt nóng bừng lên làm gì không biết.
Cách đó không xa, trên ghế sau chiếc Bentley vẫn chưa rời đi, Chu Cận Đình qua ô cửa kính hạ xuống một nửa, nhìn theo hành động đưa tay sờ má quạt gió của Quan Hâm, đáy mắt ánh lên một ý cười nhạt.
Sau khi Chu Cận Đình đi, hai người Quan Hâm cũng không đi chơi chung với nhóm Bùi Yến Vân nữa.
Không hẳn là không thoải mái, chủ yếu là hai bên mới quen biết chưa được bao lâu, cứ cố gượng ép ở cùng nhau thì chỗ nào cũng phải nhường nhịn, ngược lại chơi không được vui.
11 giờ đêm.
Quan Hâm và Khương Vận xem phim xong thì trở về biệt thự suối nước nóng.
Hai người ngồi trên sân thượng ngắm sao, tán gẫu dăm ba câu chuyện phiếm.
Khương Vận nói: “Tớ thấy Chu Cận Đình cũng để tâm đến cậu phết đấy.”
Quan Hâm dựa vào một góc sofa: “Cậu mà không đi làm chuyên gia phân tích tình cảm thì đúng là phí của trời.”
“Cậu đừng không tin.” Khương Vận nghiêm mặt: “Người ngoài cuộc sáng suốt hơn, hiểu không hả? Nhất là lúc ăn cơm ấy, anh ấy cứ nhìn cậu suốt, chỉ là tự cậu không phát hiện ra thôi.”
Quan Hâm đúng là không phát hiện thật.
Khương Vận cầm một lon bia lắc lắc: “Trước đây tớ cứ nghĩ loại người như anh ấy được tung hô quá cao, xa rời thực tế, nhưng hôm nay tiếp xúc rồi, tớ lại thấy không ghê gớm như lời đồn bên ngoài.”
“Ừm.” Quan Hâm nói thật lòng: “Anh ấy khá chu đáo.”
Nghe vậy, Khương Vận lập tức cười toe toét: “Nghe cái giọng này của cậu, xem ra cũng không phải là không có cảm giác gì với anh ấy nhỉ.”
Quan Hâm lướt ngón tay qua mí mắt: "Tớ có mắt, tự biết nhìn."
Khương Vận tinh nghịch chọc nhẹ vào ngực cô: "Thế còn ở đây thì sao? Cảm giác với anh ấy thế nào?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
