Cuối cùng, Khương Vận vẫn bị Quan Hâm dắt ra khỏi câu lạc bộ.
Trong lúc đứng đợi trước cửa, Khương Vận nhìn dáo dác xung quanh: “Anh ấy đến câu lạc bộ mà không bảo gì với cậu à?”
“Không.”
Bình thường cô và Chu Cận Đình ai bận việc người nấy, không có thói quen báo cáo lịch trình cho nhau.
Có điều tối qua, hình như anh có chuyện muốn nói thì phải.
“Có phải chiếc xe kia không?”
Lời nhắc nhở của Khương Vận kéo Quan Hâm trở về thực tại.
Đưa mắt nhìn sang, một chiếc xe điện trung chuyển đang chạy tới từ khúc cua.
Người cầm lái là Bùi Yến Vân.
Thao tác của anh ta hơi lóng ngóng, dừng xe lại cách đó vài mét rồi hơi nghiêng người, đưa tay ra hiệu mời: “Hai quý cô, lên xe thôi.”
Quan Hâm liếc nhìn Chu Cận Đình đang ngồi một mình ở băng ghế sau. Người đàn ông cũng bình thản ngước mắt lên chạm ánh nhìn của cô.
Quan Hâm khẽ nhếch khóe môi.
Cô phần nào đoán được câu hỏi “Có đẹp không?” lúc nãy của anh ám chỉ điều gì rồi.
Quan Hâm cất tiếng chào Bùi Yến Vân rồi bước về phía hàng ghế sau.
Còn Khương Vận thì cực kỳ biết ý, trèo ngay lên ghế phụ lái ở phía trước: “Sếp Bùi à, chắc anh không ngại tôi ngồi đây chứ.”
Bùi Yến Vân nhắc cô ấy cài dây an toàn: “Tất nhiên rồi, vô cùng vinh hạnh.”
Quan Hâm ngồi xuống bên cạnh Chu Cận Đình: “Anh tới từ lúc nào vậy?”
Cô vừa nói vừa liếc mắt đánh giá chiếc quần âu màu xám đậm cùng chiếc áo sơ mi kiểu dáng thường ngày của người đàn ông. Trùng hợp thay, bộ đồ này lại cùng tông màu và phong cách với trang phục hôm nay của cô, đúng là khéo thật.
Chu Cận Đình thản nhiên đáp: “2 giờ.”
Lúc nói chuyện, người đàn ông không hề nhìn cô, anh cứ ngồi vắt chéo chân ngay ngắn như thế, nét mặt điềm nhiên không để lộ chút cảm xúc nào.
Quan Hâm gật đầu “ồ” lên một tiếng, cũng không nói gì thêm mà quay đầu nhìn sang hướng khác.
Không phải cô không muốn nói chuyện nhiều, mà là hai người ngồi ghế trước rõ ràng đang vểnh tai lên nghe lén họ.
Quan Hâm chẳng rảnh đâu mà tạo cơ hội cho người khác hóng hớt.
Chẳng mấy chốc, chiếc xe đã đến nhà hàng khu B.
Quan Hâm và Chu Cận Đình lần lượt bước xuống xe.
Hai người thong thả sóng bước bên nhau, vẫn chẳng nói với nhau câu nào.
Bùi Yến Vân híp mắt quan sát, cảm thấy bầu không khí hơi sai sai nên hỏi Khương Vận: “Hai người họ cãi nhau à?”
Khương Vận men theo suy nghĩ của anh ta, nhìn kỹ lại thêm vài lần nữa nhưng vẫn chẳng nhìn ra vấn đề gì.
Bùi Yến Vân nảy ra một ý, cố tình dẫn dắt: “Cô xem hai người họ cứ hững hờ lạnh nhạt thế kia, có thấy gượng gạo không?”
Khương Vận hùa theo: “Cũng hơi gượng thật.”
Đáy mắt Bùi Yến Vân lóe lên tia sáng: “Đẩy thuyền một chút không?”
Khương Vận tỉnh bơ từ chối: “Không giúp.”
Bùi Yến Vân - người vừa định sắm vai “ông tơ” cho Chu Cận Đình: “…”
“Chuyện của vợ chồng nhà người ta, chúng ta xen vào làm gì.”
Mặc dù thường ngày Khương Vận hay cợt nhả trước mặt Quan Hâm, nhưng điều đó không có nghĩa là cô ấy thiếu não.
Đến tận bây giờ Quan Hâm nhà cô ấy và Chu Cận Đình vẫn chưa có tiến triển gì thực tế, biết đâu riêng tư hai người họ lại có những toan tính riêng thì sao.
Hững hờ lạnh nhạt cũng được, mà tình chàng ý thiếp cũng xong, đó đều là cách chung sống của vợ chồng người ta, đâu đến lượt người ngoài khoa tay múa chân xía vào.
Quan trọng nhất là, ánh mắt của Bùi Yến Vân quá tinh ranh, nhìn là biết chẳng có ý đồ gì tốt đẹp.
Khương Vận không thèm để ý đến Bùi Yến Vân nữa, rảo bước vọt đến bên cạnh Quan Hâm, khoác tay cô đi song song.
Đồng thời, cô ấy âm thầm gán cho Bùi Yến Vân một cái mác trong lòng: Tên này chẳng ra làm sao cả.
Trong phòng bao của nhà hàng.
Lúc mấy người Quan Hâm bước vào, Cảnh Dật đang ngồi ở khu vực sofa tán tỉnh Anna.
Thấy họ tiến vào, Cảnh Dật vội vã đẩy Anna ra khỏi đùi mình, đứng dậy nói: “Tôi gọi món xong hết rồi, chỉ đợi mọi người thôi đấy.”
Anna đỏ mặt mỉm cười với Quan Hâm, ánh mắt lướt qua vài phần né tránh.
Quan Hâm nhìn thấu sự bối rối của cô nàng nhưng không nói nhiều, chỉ mỉm cười nhạt, coi như không có chuyện gì xảy ra.
Thật ra thì ai mà chẳng nhìn ra, cô ấy và Cảnh Dật vốn chẳng phải là quan hệ anh họ em họ gì.
“Ể? Anh Đình đâu rồi?”
Mọi người lần lượt tiến đến bàn ăn, đến lúc sắp ngồi xuống mới nhận ra Chu Cận Đình không có ở đây.
Cảnh Dật nhìn xung quanh một lượt rồi chạy vào cả nhà vệ sinh bên trong xem thử, nhưng vẫn không thấy người đâu.
Khương Vận huých nhẹ Quan Hâm: “Anh ấy đâu rồi?”
Quan Hâm lắc đầu, vừa nãy cô đi vào cùng Khương Vận nên không để ý đến Chu Cận Đình.
Trái ngược với vẻ hoang mang của mọi người, Bùi Yến Vân lại điềm tĩnh hơn nhiều.
Anh ta ung dung quay lại khu sofa ngồi xuống: “Cứ đợi đi, không mất được đâu.”
Cảnh Dật móc túi ra: “Để tôi gọi cho anh Đình.”
Đúng lúc này, Quan Hâm cảm thấy điện thoại hình như rung lên một cái.
Mở thông báo ra xem, cô bình thản nói: “Để tôi ra ngoài tìm thử xem.”
Cảnh Dật vừa định đi theo thì bị Bùi Yến Vân đưa chân ra ngáng lại: “Quay lại, không phải việc của cậu.”
Phía bên kia.
Quan Hâm ra khỏi phòng bao, đi dọc theo hành lang đến sảnh giữa tầng hai.
Phía trước là một khu tiểu cảnh hồ sen rộng lớn, nhưng nhìn khắp nơi lại chẳng có một bóng người.
Quan Hâm lấy điện thoại định gọi đi, đúng lúc cô đang cúi đầu bấm số thì một cánh tay đột ngột vươn ra từ sau cây cột La Mã bên cạnh, dùng một lực mạnh mẽ ôm ghì lấy eo Quan Hâm, kéo cô về phía đó.
Sau vài bước chân lảo đảo.
Lưng Quan Hâm đã dựa vào cột La Mã, còn người đang ghì chặt cô ở phía trước chính là Chu Cận Đình.
Quan Hâm khẽ mở to mắt, mãi mới định thần lại được.
Nếu không phải vì ngửi thấy mùi hương tuyết tùng lạnh quen thuộc kia, có lẽ cô đã tung chân tự vệ rồi.
Lúc này, bàn tay to lớn ấm áp của Chu Cận Đình đang áp sau eo cô, tay còn lại dùng ngón cái và ngón trỏ nhẹ nhàng nâng cằm cô lên.
Quan Hâm nhìn gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc, vô thức nín thở.
Khoảng cách quá gần, dường như hơi thở của cả hai quyện vào nhau.
“Sao anh không vào trong?”
“Em thích xem đàn ông nhảy nhót lắm à?”
Cả hai đồng thanh hỏi.
Quan Hâm cứng họng, quả nhiên đúng như cô đoán.
Cô mím môi, lựa lời dỗ dành: “Tôi không thích, chỉ là tiện mắt xem qua thôi.”
Chu Cận Đình híp đôi mắt lạnh lùng, ánh nhìn rơi xuống đôi môi đang mấp máy của cô: “Thật sao?”
Quan Hâm có linh cảm ánh mắt anh có gì đó không đúng.
Ánh mắt ấy quá sâu, quá tối, dường như mang theo một sức nặng đầy tính xâm chiếm, từng chút một đè xuống.
Quan Hâm hơi không tự tại nhưng lại không có đường thoát, sau eo bị người đàn ông giữ chặt, cằm cũng bị anh giữ lấy.
Cô cứ có cảm giác sắp có chuyện gì đó vượt ngoài tầm kiểm soát.
Tuy nhiên, xét về khoản biết nhìn thời thế, trước nay Quan Hâm luôn là người xuất chúng.
Cô giơ tay nắm lấy ngón tay cái của anh, tiếp tục lựa lời dỗ dành: “Tôi không thấy đẹp, cũng bình thường thôi.”
Đây là lời thật lòng.
Vóc dáng của nam ca sĩ đó quả thật không được thon dài và phong độ như Chu Cận Đình.
Chu Cận Đình khẽ nhếch đôi môi mỏng, gương mặt tuấn tú lại cúi xuống thêm một chút, khí chất nam tính trong trẻo liên tục ùa vào khoang mũi cô.
Quan Hâm nhanh trí nói thêm: “Không bằng anh.”
Gương mặt anh dừng lại cách chóp mũi cô chỉ nửa thốn.
Chẳng biết là do được những lời của cô xoa dịu, hay do tiếng bước chân đi ngang qua đã phá tan bầu không khí mập mờ của nơi này.
Tóm lại là, anh không tiến lại gần thêm nữa.
Bốn mắt nhìn nhau.
Quan Hâm nhìn thấy rõ, nơi đáy mắt sâu thẳm của Chu Cận Đình lóe lên một tia nhìn phức tạp rồi vụt tắt. Khoảnh khắc ấy, chính cô cũng không nói rõ được lòng mình có tư vị gì.
Chu Cận Đình không buông cánh tay đang ôm eo cô ra, nhưng lực tay rõ ràng đã giảm đi quá nửa.
Ngón cái của anh khẽ miết cằm Quan Hâm, giọng nói trầm mà đều đều: “Căng thẳng đến thế à?”
Anh nói một câu hai nghĩa, và Quan Hâm hiểu. Rốt cuộc là căng thẳng vì phải giải thích với anh, hay căng thẳng vì nụ hôn chực chờ rơi xuống, e rằng chỉ mình cô rõ.
Chu Cận Đình nhìn cô thật sâu, cuối cùng cũng không làm tới rồi chuyển tay kéo bàn tay vừa nóng vừa ẩm của cô xuống, trầm giọng nói: “Đi ăn cơm thôi.”
Quan Hâm để mặc anh dắt đi về phía phòng bao, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm xúc khó tả.
Vừa nãy… có phải mình đã tỏ ra yếu thế rồi không?
Mãi cho đến khi về tới cửa phòng bao, Quan Hâm, người đã im lặng suốt dọc đường, đột nhiên khẽ lên tiếng: “Vừa nãy gần đây có người.”
Động tác nhấn tay nắm cửa của Chu Cận Đình khựng lại, anh lặng lẽ nghiêng đầu nhìn cô.
Quan Hâm nói thêm với vẻ mặt thản nhiên: “Bị người khác nhìn thấy thì không hay.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



