Quan Hâm quan sát nét mặt của bố Từ, tuy vẫn còn phảng phất chút chán ghét, nhưng so với trước kia thì ông đã bình thản hơn nhiều.
"Vâng, để mai con sắp xếp."
Bố Từ nhấp một ngụm trà: "Con cũng không cần bận tâm chuyện của Triệu Bỉnh Đức, bố con vẫn chưa già đến mức phải để con gái xông pha trên tuyến đầu đâu."
Quan Hâm khách quan phân tích: "Dù sao bố và ông ta cũng có tình nghĩa bao năm nay…"
"Chính vì nể tình nghĩa nên bố mới nhẫn nhịn ông ta lâu như vậy."
Bố Từ xem đồng hồ trên tay: "Mấy chuyện này để bố xử lý, con cứ yên tâm chuẩn bị hôn lễ với Cận Đình đi, những chuyện khác không cần phải lo.”
Quan Hâm ngước mắt lên: "Hôn lễ gì cơ ạ?"
Lúc này bố Từ mới nhận ra mình lỡ lời, bèn điềm nhiên lấp liếm: "Hai đứa kết hôn cũng lâu rồi, cũng nên đưa chuyện tổ chức hôn lễ vào kế hoạch đi là vừa."
Trực giác mách bảo Quan Hâm rằng trong lời nói của "bố Từ" nhà mình có ẩn ý.
Trình Việt đến tìm Quan Hâm rủ đi ăn.
Vừa bước vào cửa, ánh mắt cô ấy đã quét một vòng xung quanh phòng làm việc như tia laser: "Không đúng, sao chỗ cậu cũng không có hoa thế?"
Nghe thấy từ "cũng” của cô bạn, Quan Hâm mỉm cười hỏi: "Còn ai không có nữa à?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)