Cái trò mà Khương Vận gọi là "làm mình làm mẩy", chính là mỗi lần về nhà họ Khương ăn cơm, cô ấy đều gọi điện thoại cãi nhau ỏm tỏi với Cảnh Dật ngay trước mặt người nhà.
Lần nào Cảnh Dật cũng rất phối hợp, cứ vứt điện thoại sang một bên rồi việc ai nấy làm, dù sao cũng chẳng tốn tiền cước của cậu ta.
Đến mức có mấy lần Khương Vận diễn nhập tâm quá, suýt nữa lái xe đi tìm Cảnh Dật choảng nhau thật.
Một lúc sau, Quan Hâm nghe xong, vẻ mặt vô cùng cạn lời: "Thế có hiệu quả không?"
Khương Vận cười khổ: "Thì tớ vẫn đang nỗ lực đây này."
Vậy tức là chẳng có tác dụng gì rồi.
Quan Hâm đặt bản thiết kế trên tay xuống, vừa định lên tiếng thì Khương Vận đã vô tư xua tay: "Ây da, không nói chuyện này nữa, xem bản thiết kế trước đi."
Tuy Quan Hâm không có tư cách can thiệp vào chuyện này, nhưng đứng trên lập trường bạn thân, cô vẫn buông lời khuyên nhủ: "Cậu có thể quậy, có thể náo, nhưng tuyệt đối đừng lôi bản thân ra làm phép thử đấy."
Khương Vận cái gì cũng tốt, chỉ có điều thi thoảng hay "chập mạch", rất dễ tự đào hố chôn mình.
"Yên tâm, chị em tự biết chừng mực mà."
Một lát sau, hai nhân viên massage đẩy cửa bước vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)