Vị phụ trách phía đối tác cười khẩy: "Nếu thư ký Quan đã rành rẽ ‘Luật Sáng chế’ đến vậy, hẳn là cũng nên biết phía sau Điều 8 vẫn còn một điều khoản ngoại lệ - trừ khi có thỏa thuận khác."
Quan Hâm mỉm cười nhạt: "Tất nhiên rồi, chẳng phải chúng ta vẫn đang ngồi đây để bàn bạc nội dung thỏa thuận đó sao?"
Vị phụ trách kia cứng họng, hoàn toàn chẳng biết phải lấy cớ gì để đáp trả.
Buổi đàm phán tới đây bỗng chốc rơi vào thế giằng co bế tắc.
Thấy vậy, phó tổng đầu tư có ý muốn xoa dịu bầu không khí, bèn đưa cho đối phương một bậc thang rút lui: "Nếu đôi bên đều đang có những e ngại riêng, chi bằng tạm gác chuyện này sang một bên, lát nữa chúng ta lại tiếp tục thảo luận."
Phía đối tác cũng ngầm nhận ra Quan Hâm không phải dạng dễ qua mặt nên đã nương theo bậc thang này khéo léo bước xuống: "Cũng được. Vậy mời các vị di chuyển sang phòng bên cạnh dùng chút trà. Bánh ngọt của thành phố Tô cực kỳ chuẩn vị, mời mọi người nếm thử."
Tranh thủ giờ nghỉ giải lao dùng trà giữa buổi, phó tổng đầu tư Phùng Tranh bước tới sát cạnh Quan Hâm, nửa đùa nửa thật cất lời: "Thư ký Quan dùng chiêu 'vừa đấm vừa xoa' này xem ra hiệu quả rất ra trò đấy."
Đối với mấy lời tâng bốc kiểu này, trước nay Quan Hâm luôn mỉm cười cho qua, không bình luận thêm lời nào.
Cô chỉ đáp lại một câu: "Sếp Phùng quá khen."
Quan Hâm thừa hiểu chuyện này.
Sau giờ nghỉ giải lao, mọi người lại tiếp tục quay vào phòng họp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)