Mỗi khi phải xa nhau, dường như gọi video đã trở thành tiết mục không thể thiếu của Quan Hâm và Chu Cận Đình.
Tối nay đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Chu Cận Đình rất đúng giờ, đúng 28 phút sau, lời mời gọi video đã được gửi tới.
Ống kính thoáng chao đảo, Quan Hâm nhìn thấy người đàn ông đang mặc chiếc áo sơ mi kiểu dáng thoải mái ngồi trong phòng khách.
Khung cửa kính sát đất cao chạm trần phía sau lưng anh thỉnh thoảng lại có những vệt nước mưa ngoằn ngoèo chảy xuống.
"Em vẫn chưa đi tắm sao?"
Trong màn hình, Quan Hâm vẫn đang mặc chiếc váy sơ mi màu xanh da trời, mái tóc được kẹp gọn phía sau bằng kẹp càng cua, vài lọn tóc dài buông xõa rủ bên má, hoàn toàn không có vẻ gì là vừa mới tắm xong.
"Cũng tàm tạm thôi." Quan Hâm chống cằm nhìn anh: “Trước đây toàn là bố em và chú Liễu đích thân ra mặt tiên phong, lần này cả hai người họ đều không đến, người ta khó tránh khỏi sinh lòng nghi ngại."
Suy nghĩ của mấy người bên công ty y tế kia, cô có thể đoán trúng đến tám chín phần mười.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
