"Ơ hay, cô đi thật đấy à?" Thấy vậy, Trâu Nghiên vội vàng níu chặt lấy cánh tay Quan Hâm, giương đôi mắt đáng thương nhìn cô: "Cô… ngồi lại với tôi thêm một lát nữa được không?"
Quan Hâm liếc nhìn cô nàng một cái rồi ngồi ngay ngắn lại: "Sao cô lại gầy đi nhiều thế này?"
Trâu Nghiên đâu phải kẻ không biết phân biệt tốt xấu, đương nhiên biết Quan Hâm đang quan tâm mình.
"Chỉ là dạo này tôi ăn uống không ngon miệng, ăn nhiều một chút là lại buồn nôn thôi."
"Đã đi khám bác sĩ chưa?"
"Khám rồi." Lần này Trâu Nghiên ngoan ngoãn hỏi gì đáp nấy: "Bác sĩ bảo tôi bị trầm cảm sau sinh nhẹ."
Nghe vậy, Quan Hâm nghiêng đầu nhìn sang: "Thế đã tìm bác sĩ tâm lý chưa?"
Trâu Nghiên cúi gằm mặt, ngập ngừng như muốn nói lại thôi.
Quan Hâm nhìn ra cô nàng đang lảng tránh vấn đề. Dù cho tình bạn giữa hai người chỉ là kiểu "chị em cây khế" chơi bời qua loa, nhưng cô cũng chẳng đến mức giậu đổ bìm leo vào lúc này.
"Có bệnh thì phải đi khám, có thuốc thì phải uống. Đến bản thân cô còn chẳng biết tự yêu lấy mình, thì còn trông mong ai xót thương cho cô nữa."
Chồng thì chê phiền phức không thèm về nhà, bố mẹ ruột cũng chê cô nàng hay dở chứng làm mình làm mẩy, thậm chí còn mắng cô nàng là ngang ngược vô lý.
Cô ta không hiểu tại sao lại ra nông nỗi này. Rõ ràng trước kia cô ta luôn được mọi người vây quanh chiều chuộng như sao vây lấy trăng, vậy mà giờ đây lại giống như bị cả thế giới quay lưng, người thân xa lánh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

