Quan Hâm bước ra khỏi thang máy.
Niềm vui sướng trào dâng từ tận đáy lòng rạo rực như thể sắp tràn ra khỏi từng tấc da tấc thịt.
Rất hiếm khi cô có những cử chỉ tiếp xúc cơ thể quá mức thân mật với Chu Cận Đình ở bên ngoài, cùng lắm cũng chỉ là nắm tay mà thôi.
Có lẽ là do màn đêm nay quá đỗi dịu dàng, cô chầm chậm bước xuống bậc thềm, sà thẳng vào lồng ngực vững chãi của người đàn ông.
Nhưng dẫu vậy, cô vẫn kiềm chế lại, không vồ vập nhào hẳn vào mà chỉ ôm nhẹ anh một cái rồi định buông tay ra.
"Anh đến từ lúc nào thế?"
"Vừa mới tới."
Trong lúc nói chuyện, Chu Cận Đình nhấc bàn tay đang kẹp điếu thuốc lên, vòng qua ôm lấy lưng cô rồi ép cô sát lại vào lồng ngực mình: "Tránh cái gì chứ?"
Quan Hâm định nhắc nhỡ có người nhìn thấy, nhưng liếc mắt nhìn xung quanh, khu chung cư lúc 10 giờ đêm thực sự chẳng có mống "khán giả" rảnh rỗi nào qua lại.
Quan Hâm hít hà mùi hương vương trên người anh, lúc ngẩng đầu lên, trong đáy mắt cô lấp lánh những điểm sáng rạng rỡ: "Sao anh qua đây mà chẳng báo trước với em một tiếng thế."
Người đàn ông rủ mắt nhìn cô, dễ dàng nhận ra trong nét mặt cô hiếm hoi xuất hiện vẻ quyến luyến, ỷ lại.
Đôi môi mỏng của Chu Cận Đình khẽ vương nét cười: "Nói chuyện gì mà em vui thế?"
Quan Hâm và Khương Vận chắc chắn chẳng trò chuyện gì vui vẻ, mà bởi lẽ sự xuất hiện đột ngột của anh dưới sảnh Vạn Hoa Phủ đã khiến lòng cô bất giác dấy lên một niềm hạnh phúc lạ thường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

