Sắc mặt Anna phai nhợt đi với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường. Sự bàng hoàng, khó tin nhường chỗ cho nỗi tuyệt vọng sâu thẳm như tro tàn.
Cô ta đã đi theo Cảnh Dật gần một năm.
Lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, cẩn trọng từng li từng tí như đi trên lớp băng mỏng.
Cô ta thừa biết Cảnh Dật là kẻ vô tình, lại càng chẳng có chuyện thích cô ta. Thứ anh ta thích, chỉ là sự ngoan ngoãn, biết điều và gọi dạ bảo vâng của cô ta mà thôi.
Giờ thì, e là đi tong cả rồi.
Từ đầu dây bên kia, giọng nói của Cảnh Dật chẳng còn vẻ cợt nhả thường ngày mà trầm ngâm, lạnh lẽo thấu xương: "Anna, cô khá lắm."
Anna thở dốc, cổ họng nghẹn đắng chẳng thể thốt nên nửa lời.
Khương Vận tắt loa ngoài, đưa điện thoại lên tai nói gọn lỏn: "Phần còn lại anh tự xử lý đi nhé."
Nói xong, cô nàng cúp máy, đẩy ghế đứng phắt dậy, lạnh lùng liếc nhìn Anna: "Tôi không kỳ thị hạng gái đào mỏ. Các cô moi móc được thứ mình muốn từ đàn ông thì đó là bản lĩnh của các cô. Nhưng một khi cô đã dám tính kế lên đầu tôi, thì xin lỗi nhé, mời cô cút xéo khỏi cái giới này trước đi."
…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

