Lục Kiều mở to mắt nhìn Lục Tình bằng vẻ khó tin. Khoan hãy bàn đến việc tại sao Lục Tình lại dám chắc nàng ta sẽ gây họa, mà cứ cho là nàng ta lỡ bất cẩn gây ra rắc rối thật đi chăng nữa, thì lẽ nào Lục Tình lại tuyệt tình đến mức vứt bỏ cả tình tỷ muội mà mặc kệ nàng ta sống chết hay sao!
"Ta thừa biết muội cất công lên kinh thành là vì chuyện gì. Chỉ cần muội chịu an phận thủ thường, ta tự khắc sẽ lưu tâm giúp muội." Lục Tình vừa đánh một gậy lại vừa cho một quả táo ngọt: "Nói cho cùng thì chúng ta cũng là tỷ muội một nhà, bản thân ta đương nhiên cũng mong các muội có được một bến đỗ tốt đẹp."
Sắc mặt Lục Kiều biến ảo khôn lường, nhưng cuối cùng, dưới ánh mắt sắc lạnh của Lục Tình, nàng ta đành siết chặt chiếc khăn thêu, nhún gối hành lễ: "Đa tạ Nhị tỷ tỷ chỉ giáo, muội đã hiểu rồi ạ."
Thấy vẻ ngạo mạn, coi trời bằng vung nơi đáy mắt Lục Kiều đã vơi đi ít nhiều, Lục Tình liền biết công sức răn đe hôm nay không hề uổng phí. Chẳng phải nàng thích chuyện bé xé ra to, mà bởi lẽ nàng vốn rất bận rộn, quả thực không có thời gian đâu mà đi thu dọn tàn cuộc do bọn họ gây ra.
"Ừm, đi thôi."
Ba năm trước, sau khi Lục Nhị cô nương làm lễ cập kê rồi trở về Lục gia, thấy trong cung mãi vẫn không có động tĩnh rước nàng vào, lúc bấy giờ các gia tộc khác mới bắt đầu rục rịch nổi lên tâm tư. Có điều, suốt một năm đó, bao nhiêu người đến dạm ngõ đều bị từ chối thẳng thừng. Cho đến một lần, chuyện này lọt đến tai bệ hạ, vị đại nhân của gia tộc đứng ra làm mai nọ lập tức bị bệ hạ khiển trách ngay giữa triều đường, về đến nhà liền bị mắng cho một trận xối xả. Khi sự việc này truyền ra ngoài, mọi người mới ngầm suy đoán rằng, e là bệ hạ vẫn còn để tâm đến Lục Nhị cô nương. Dù sao đi nữa, chung quy lại thì hôn sự của Lục Nhị nương tử, vị lão thái thái của Lục gia tuyệt đối không có quyền làm chủ.
Cũng kể từ dạo ấy, các gia tộc mới chịu ngoan ngoãn an phận.
Dẫu là vậy, nhưng với tài tình, dung mạo và gia thế rành rành ra đó của Lục Tình, số lượng công tử vương tôn đem lòng say đắm nàng quả thực không hề nhỏ. Chẳng qua là không có kẻ nào to gan dám giành người với bệ hạ, nên bọn họ chỉ đành lén lút nhìn trộm nàng vài cái mà thôi.
Cảm nhận được vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía bên này, cả người Lục Kiều bất giác trở nên hoảng hốt. Mãi đến khi bước chân vào đây, nàng ta mới thấu hiểu cung yến và yến tiệc ở phủ Tri châu quả thực khác biệt một trời một vực. Dọc đường đi, những người nàng ta chạm mặt toàn là những nhân vật tai to mặt lớn, các vị công tử, tiểu thư của các gia tộc thì ai nấy đều toát lên khí chất trác tuyệt. So với bọn họ, những công tử, tiểu thư ở phủ Tri châu mà trước nay nàng ta vẫn luôn coi là thân phận cao quý, giờ đây bỗng chốc trở nên thấp kém tựa như mây với bùn.
Nếu như lúc trước nàng ta còn cho rằng Nhị tỷ đang làm quá vấn đề, thì giờ phút này, nàng ta đã phần nào hiểu ra sự tình. Kể từ lúc bước vào cho đến khi an tọa, nàng ta ngay cả thở mạnh cũng chẳng dám.
Thấy Lục Kiều ngồi bên cạnh đã khẽ khom vai cúi lưng, hoàn toàn không còn dáng vẻ hùng tâm tráng chí và ngạo mạn như lúc trước khi tiến cung nữa, Lục Mẫn mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Tỷ ấy nhận thức được sự lợi hại trong này là tốt rồi, bằng không, lỡ như xảy ra chuyện gì thì nàng ta cũng phải chịu vạ lây.
Lục Tình ngồi xuống chưa được bao lâu thì Đoan Vương giá lâm. Lợi dụng lúc sự chú ý của mọi người đều bị thu hút về phía đó, Lục Tình mới bình thản rút tờ giấy nhỏ được giấu trong tay áo mà nàng vừa nhận từ tay một cung nhân ở ngoài đình ban nãy rồi nhanh chóng liếc nhìn.
"Không."
Trên giấy chỉ vỏn vẹn một chữ duy nhất.
Đọc xong, trong lòng Lục Tình dâng lên một niềm vui khôn tả, nhưng đồng thời cũng không khỏi cảm thấy hoang mang.
[Ngươi hãy điều tra giúp ta xem Thừa Ân Hầu và phủ Yến Tướng quân liệu có ý định liên hôn hay không, và Thừa Ân Hầu cùng Yến Ngũ cô nương có tình ý gì với nhau chăng.]
Về sau, nàng đã suy đi tính lại rất kỹ. Cho dù có là thánh chỉ ban hôn đi chăng nữa, thì nàng cũng phải làm rõ xem rốt cuộc Thừa Ân Hầu vốn dĩ chỉ muốn liên hôn với Yến gia, hay là thật lòng muốn cưới Yến Ngũ cô nương. Đối với nàng mà nói, hai việc này mang ý nghĩa hoàn toàn khác biệt.
Nếu là vế trước, nàng đương nhiên sẽ hoan hỉ mà tuân chỉ. Nhưng giả như Thừa Ân Hầu và Yến Ngũ cô nương thực sự là lưỡng tình tương duyệt, thì nàng buộc phải cẩn thận cân nhắc lại bề sâu.
Thế nhưng...
"Không."
Điều này có nghĩa là Thừa Ân Hầu và Yến Ngũ cô nương hoàn toàn không có tư tình, và hắn cũng chẳng hề có ý định liên hôn với phủ Yến Tướng quân.
Vậy thì bệ hạ đã nghe được phong thanh chuyện này từ đâu cơ chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

