Lục Kiều nghe vậy thì khẽ nhíu mày. Lần này tổ mẫu gọi nàng ta lên kinh thành, đâu chỉ đơn thuần là để chúc thọ, mà quan trọng hơn cả là vì chuyện chung thân đại sự của nàng ta. Trước khi ra khỏi cửa, tổ mẫu đã năm lần bảy lượt dặn dò kỹ lưỡng: Hôm nay là tiệc mừng công của Thừa Ân Hầu, việc Bệ hạ đặc ân cho phép bá quan văn võ dẫn theo gia quyến đi cùng, e rằng đằng sau còn ẩn chứa dụng ý sâu xa nào khác.
Đương nhiên, một nhân vật tầm cỡ như Thừa Ân Hầu thì các nàng tuyệt đối không dám trèo cao mơ tưởng. Thế nhưng, hôm nay trong cung hội tụ biết bao con cháu thế gia vọng tộc. Chỉ cần may mắn lọt vào mắt xanh của vị quý nhân nào đó, thì chuyện hôn sự sau này chẳng cần phải lo nghĩ nữa. Đáng lý ra, lúc này các nàng phải nhanh chóng vào trong đó để lộ mặt, tạo ấn tượng, cớ sao lại phải ngồi ỳ ở cái chốn khỉ ho cò gáy này để làm mồi cho muỗi cơ chứ?
Nhưng khi liếc sang thấy dáng vẻ hèn nhát, cạy miệng cũng không dám hó hé nửa lời của Lục Mẫn, nàng ta cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, nuốt cục tức vào trong mà miễn cưỡng ngồi xuống. Trong thâm tâm nàng ta hiểu rất rõ, nếu muốn được gả vào chốn nhà cao cửa rộng, thì vẫn phải trông cậy vào sự nâng đỡ của Thái hậu nương nương. Vậy nên, dẫu trong lòng có muôn vàn ấm ức, bất mãn, nàng ta cũng tuyệt đối không dám làm càn trước mặt Lục Tình.
Hai người bọn họ vừa mới yên vị, đã có cung nhân tiến đến thay bình trà nóng và dọn thêm vài đĩa điểm tâm tinh xảo.
Lục Kiều liếc mắt nhìn những đĩa điểm tâm được trình bày vô cùng đẹp mắt, thầm cảm thán trong lòng: Bữa tiệc trong cung quả nhiên khác bọt! Người còn chưa chính thức bước vào yến tiệc, mới chỉ ngồi nghỉ ở lầu đình bên ngoài thôi mà đã có người dâng trà bánh tận nơi thế này rồi.
"Ăn đi." Lục Tình nhàn nhạt lên tiếng.
Lục Mẫn vội vàng đáp lời: "Đa tạ Nhị tỷ."
Lục Kiều khẽ cau mày khó chịu. Chỗ điểm tâm này rõ ràng là do ngự thiện phòng chuẩn bị cho cung yến cơ mà, cớ sao mới ăn có một miếng cũng phải lên tiếng cảm tạ cái danh Lục Tình của nàng chứ? Đương nhiên, những lời oán thán này nàng ta chỉ dám gào thét ở trong lòng mà thôi.
Thấy thế, Lục Mẫn và Diên Vĩ đồng loạt ngoái nhìn. Nếu như Lục Mẫn lộ vẻ kinh ngạc thì Diên Vĩ lại khẽ nhíu mày.
Nhận ra bầu không khí có phần khác thường, nụ cười trên môi Lục Kiều bỗng chốc cứng đờ. Lúc này, Lục Tình vẫn đang ung dung bưng chén trà, còn Lục Mẫn thì ngồi ngay ngắn không dám nhúc nhích. Chỉ có mỗi mình nàng ta trơ trọi đứng đó, trông không những vô duyên vô cớ mà còn hết sức thất lễ.
Nàng ta bất giác nắm chặt chiếc khăn thêu trong tay. Đường đường là ái nữ của Thông phán Lộc Châu, ở quê nhà, nàng ta vốn đã quen thói đi đến đâu cũng được người người xum xoe bợ đỡ, các huynh tỷ bên trên lại hết mực nuông chiều. Thế nhưng, từ khi bước chân vào Lục gia ở chốn kinh kỳ này, nàng ta lại phải chịu cảnh lép vế Lục Tình đủ đường. Quả thực, nàng ta vẫn chưa thể nào thích ứng nổi.
Về phần Lục Tình, nàng dường như chẳng hề bận tâm, chỉ thong thả đặt nhẹ chén trà xuống bàn. Lục Mẫn nhìn theo động tác đặt chén êm ái ấy, thế nhưng trong lòng lại cảm thấy kinh hãi tột độ, thậm chí còn đáng sợ hơn cả việc Lục Tình nổi trận lôi đình mà đập vỡ nó.
Lục Tình chẳng thèm liếc nhìn Lục Kiều lấy một cái, chỉ chăm chăm nhìn Lục Mẫn rồi cất lời: "Lúc Tam muội và Lục muội xuất phủ, ắt hẳn tổ mẫu đã dặn dò kỹ lưỡng rồi. Cung yến hôm nay toàn là bậc đạt quan hiển quý ra vào, làm việc gì cũng phải cẩn trọng từng li từng tí, tuyệt đối không được nói nhiều. Dẫu sao thì họa cũng từ miệng mà ra."
"Lục muội từng theo ta dự cung yến một lần, hẳn là cũng biết chừng mực. Tuy nhiên, Tam muội lại là lần đầu tiên tiến cung, đối với những lễ nghi và điều cấm kỵ trong cung vẫn chưa tường tận. Vậy nên, hôm nay muội hãy theo sát bên cạnh Tam tỷ của muội đi."
Hàm ý của câu nói này rõ ràng là muốn Lục Mẫn phải để mắt trông chừng Lục Kiều. Nghe vậy, tim Lục Mẫn chợt đánh thót một cái. Phàm là bậc trưởng ấu phải có tôn ti trật tự, huống hồ Lục Kiều lại luôn cậy thế thân phận để chèn ép nàng ta, thì làm sao chịu ngoan ngoãn nghe lời nàng ta cơ chứ? Nàng ta vội vàng đưa mắt nhìn Lục Kiều, quả nhiên thấy trên mặt đối phương đã hiện rõ vẻ hậm hực.
Dẫu vậy, khi đối diện với Lục Tình, Lục Kiều rốt cuộc vẫn không dám làm càn. Nàng ta chỉ đành phụng phịu lầm bầm vẻ bất mãn: "Ở Lộc Châu, muội cũng thường xuyên tham dự yến tiệc ở phủ Tri châu mà."
Lục Tình ném cho nàng ta một ánh nhìn không nặng không nhẹ, rồi mới chậm rãi lên tiếng: "Khoan bàn đến việc yến tiệc ở phủ Tri châu khác biệt thế nào so với cung yến, chỉ nội một điểm này thôi..." Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp lời: "Nếu muội gây họa ở phủ Tri châu, họa chăng chỉ chịu một trận đòn roi trách phạt là xong chuyện. Thế nhưng, ở trên cung yến, đừng nói là gây họa, dẫu muội chỉ lỡ lời nói sai một chữ thôi, cũng đủ để mất mạng như chơi rồi."
Sắc mặt Lục Kiều thoắt cái biến đổi, cây trâm ngọc trên đầu cũng theo đó mà run rẩy. Dù vậy, nàng ta rất nhanh đã lấy lại vẻ trấn tĩnh. Nàng ta vốn không tin sự tình lại nghiêm trọng đến mức ấy, chắc mẩm rằng Lục Tình chỉ đang cố tình dọa dẫm mình mà thôi.
Lục Mẫn vừa nhìn điệu bộ kia là biết ngay Lục Kiều không tin. Thế nhưng, chính bản thân nàng ta đã từng tận mắt chứng kiến sự tàn khốc chốn cung đình. Nếu hôm nay không dọa cho Lục Kiều sợ mà ngoan ngoãn, lỡ như để tỷ ấy vào trong rồi gây ra tai họa, thì bản thân nàng ta chắc chắn cũng chẳng được yên thân. Nghĩ vậy, Lục Mẫn bèn khẽ giọng tiếp lời: "Là thật đấy."
"Năm ngoái, muội từng theo Nhị tỷ tham dự cung yến một lần. Tại buổi yến tiệc đó, có một vị quý nữ lỡ lời phạm phải điều cấm kỵ của bệ hạ, lập tức bị lôi ra ngoài ngay tại trận. Cũng may là gia tộc nàng ta có chút công trạng, phụ thân và huynh trưởng lại ra sức dập đầu cầu xin, thậm chí đích huynh của nàng ta còn phải chịu thay mười trượng, toàn bộ tỳ nữ hầu hạ bên người đều bị ban cái chết, lúc bấy giờ mới giữ lại được cho nàng ta một cái mạng. Từ dạo đó, nàng ta không bao giờ xuất hiện ở bất kỳ buổi yến tiệc nào nữa, nghe đâu đã bị gia đình đưa đến đạo quán tu hành rồi."
Nghe đến đây, sắc mặt Lục Kiều bất giác tái nhợt. Không ngờ cung yến lại đáng sợ đến nhường này!
"Hôm nay là tiệc mừng công của Thừa Ân Hầu và Yến Lục lang, bệ hạ vô cùng coi trọng. Nếu muội dám gây ra họa tày đình gì trong ngày hôm nay, làm hỏng buổi tiệc của Thừa Ân Hầu... và Yến Lục lang, thì ta tuyệt đối sẽ không cứu muội đâu." Gương mặt Lục Tình vẫn giữ vẻ ôn hòa, thế nhưng lời thốt ra lại khiến Lục Kiều lạnh toát cả sống lưng: "Ta sẽ chỉ đại nghĩa diệt thân mà thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

