Đầu tiên là phong thưởng cho những tướng sĩ lập được quân công lần này, cuối cùng mới đến lượt Yến Tiêu và Vũ Văn Độ.
Tạ Hoằng không ban thưởng trực tiếp mà lại cất lời hỏi Yến Tiêu muốn thứ gì.
Trước đó, Vũ Văn Độ sợ Yến Tiêu thất lễ nên lúc sắp đến lượt hắn, đã kịp thời ép hắn uống vài ngụm trà lạnh. Nhờ vậy mà lúc này Yến Tiêu cũng coi như tỉnh táo lại đôi chút, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh hẳn. Nghe thiên tử hỏi muốn gì, hắn mờ mịt chớp chớp mắt, buột miệng đáp: "Thần vẫn chưa nghĩ ra ạ."
Quả thực, hắn chẳng thiếu thứ gì, những gì hắn muốn thì gia tộc đều có thể cho.
Nhìn vị tiểu tướng quân say đến mức mơ mơ màng màng, để lộ ra vài phần ngốc nghếch đáng yêu, không ít tiểu thư khuê các phải đưa tay che môi cười trộm.
Thấy cảnh ấy, Tạ Hoằng cười lớn khen ngợi: "Yến gia lại sinh ra được một nam nhi tốt." Ngay sau đó, hắn lại hỏi tiếp: "Nếu ngươi chưa nghĩ ra, vậy trẫm hỏi ngươi, ngươi có nguyện ý vào Điện Tiền Ty làm việc không?"
Yến Tiêu lúc này đã phải dốc hết sức bình sinh mới có thể đứng vững không bị lảo đảo, trong đầu căn bản chẳng thể suy nghĩ được gì. Thiên tử nói gì thì hắn định hùa theo dạ nấy. Thế nhưng, hắn còn chưa kịp mở miệng thì đã thấy Yến đại tướng quân bước ra khỏi hàng, cung kính tâu: "Khởi bẩm bệ hạ, khuyển tử tính tình lỗ mãng, tâm tính vẫn chưa ổn định, e rằng không gánh vác nổi trọng trách lớn lao nhường này."
Mấy ngày nay, tin đồn hai nhà Vũ Văn và Yến gia sắp liên hôn đang truyền đi xôn xao khắp kinh thành. Ban đầu, người của Yến gia chỉ nghĩ rằng do Vũ Văn Độ và Yến Tiêu tình huynh đệ thắm thiết, muốn thân lại càng thêm thân nên mới cố ý để lọt tin tức ra ngoài. Nào ngờ, đợi khi người trở về gặng hỏi, mới biết Yến Tiêu hoàn toàn không hay biết gì.
Vừa rồi Yến Tiêu lại thay mặt Vũ Văn Độ truyền lời, nói rằng bản thân Vũ Văn Độ cũng không biết chuyện này, và căn bản không hề có ý định đó.
Đầu óc Yến Tiêu tuy chậm chạp không nghĩ ngợi sâu xa, nhưng Yến đại tướng quân thì đã lờ mờ nhìn thấu được điều gì đó.
Nếu tin đồn này là do kẻ khác cố ý tung ra, thì tâm tư kẻ đó quả thật thâm độc khó lường!
Điện Tiền Ty nắm giữ trọng binh trong hoàng cung, bảo vệ sự an nguy của thiên tử. Thánh thượng làm vậy rõ ràng là đang muốn thử lòng bọn họ, nên cái chức vụ này tuyệt đối không thể nhận.
Nghe vậy, Tạ Hoằng lộ vẻ chần chừ. Hắn đánh giá tỉ mỉ ánh mắt lờ đờ của Yến Tiêu, dường như đang cân nhắc xem liệu tên nhóc này có thực sự gánh vác nổi trọng trách hay không. Đúng lúc này, Yến đại tướng quân khẽ đá vào chân con trai một cái. Yến Tiêu giật mình thon thót, lập tức hùa theo lời phụ thân: "Bệ hạ, phụ thân thần nói rất có lý ạ. Người ta thường bảo 'hiểu con không ai bằng cha'..."
Chưa dứt lời, chân hắn lại bị đá thêm một cú nữa.
Yến Tiêu vội vàng im bặt, thân hình hơi lảo đảo. Phải cố gắng lắm hắn mới đứng vững lại được, rồi vội vàng chốt hạ: "Thần quả thực khó lòng gánh vác được trọng trách này ạ."
Thấy tình cảnh như vậy, Tạ Hoằng tự nhiên cũng không miễn cưỡng thêm nữa. Sau một hồi suy ngẫm cẩn thận, hắn phán: "Vậy thì sắc phong làm Chính ngũ phẩm Định Viễn tướng quân, thưởng một ngàn lượng vàng, một ngàn lượng bạc. Ngoài ra, trong tư khố của trẫm có một cây trường thương, vốn là binh khí mà tổ phụ trẫm từng dùng năm xưa, hôm nay cũng ban thưởng luôn cho Định Viễn tướng quân."
Những món đồ thưởng phía trước vốn nằm trong dự liệu, nhưng cây trường thương kia lại nằm ngoài sức tưởng tượng của tất cả mọi người.
Tuy nó không mang lại giá trị thực tế như binh quyền, nhưng điểm quý giá nằm ở chỗ đó là binh khí mà Tiên đế từng dùng khi đánh hạ giang sơn. Nay đem cây thương này ban cho Yến Tiêu, đủ thấy thiên tử ân sủng Yến gia đến mức nào.
Nhưng đồng thời, đó cũng là một lời cảnh cáo ngầm.
Yến đại tướng quân vừa nghe liền biết ải này coi như đã qua, vội vàng kéo con trai quỳ xuống tạ ơn.
Sau khi ngồi xuống, Yến Tiêu ngẩn ngơ một lúc lâu, rồi mới muộn màng nhận ra vấn đề: "Có phải vừa rồi con suýt nữa thì gây họa rồi không?"
Vũ Văn Độ nghe vậy liền nhẹ giọng đáp: "Không sao, như vậy là vừa khéo."
Yến gia vốn là thế gia võ tướng trăm năm, nội tình thâm hậu, quyền thế ngập trời. Tổ phụ của Yến Tiêu đã là Nhất phẩm Phiêu Kỵ đại tướng quân, phụ thân lại là Chính tam phẩm Hoài Hóa đại tướng quân, nay Yến Tiêu lại được phong làm Chính ngũ phẩm Định Viễn tướng quân. Một nhà ba đời đều làm võ tướng nắm quyền, thử hỏi thiên tử làm sao có thể không kiêng dè cho được?
Nếu Yến Tiêu lại là một kẻ có dã tâm, luôn muốn trèo cao, e rằng thiên tử đã sớm nhắm vào Yến gia rồi.
Cơn say rượu này của hắn đến thật đúng lúc, mà tỉnh lại cũng vô cùng đúng thời điểm. Hắn không nói sai lời nào, cũng không tỏ ra quá nổi bật, miễn cưỡng có thể đánh tan đi phần nào sự nghi kỵ trong lòng thiên tử.
Sau khi sắc phong xong cho các võ tướng khác, cuối cùng cũng đến lượt Thừa Ân Hầu.
"Thừa Ân Hầu tiến lên phía trước."
Vũ Văn Độ đứng dậy, cung kính bước tới trước ngự tọa.
Bàn tay đang cầm chén rượu của Lục Tình chợt khựng lại.
Đến rồi.
"Trong trận đại thắng lần này, công lao của Thừa Ân Hầu là vô cùng to lớn." Tạ Hoằng mỉm cười ôn hòa.
"Thần chỉ làm tròn bổn phận của mình. Nhờ bệ hạ hồng phúc tề thiên, mới có thể che chở cho Đại Chiêu ta kéo dài vạn năm." Vũ Văn Độ đáp lời kín kẽ không một kẽ hở, lòng trung thành thể hiện rõ mồn một.
Tạ Hoằng lại khẽ thở dài một tiếng: "Trẫm ở chốn hậu phương sống những ngày tháng yên bình, trong khi các tướng sĩ nơi biên ải lại phải chịu muôn vàn gian khổ. Cứ mỗi dịp lễ tết, nghĩ đến cảnh tướng sĩ phải chịu khổ nơi biên cương, chẳng biết đến khi nào mới được đoàn tụ cùng người thân, trẫm lại cảm thấy đau xót vô cùng."
Khóe môi Lục Tình khẽ giật giật.
Quả là một màn dạo đầu vừa dài dòng vừa đạo đức giả. Vừa rồi hoàng thượng còn dám hỏi thẳng Yến Tiêu muốn gì, vậy mà đến lượt Vũ Văn Độ, hắn lại chẳng dám hé răng hỏi nửa lời. Cứ như thể hắn đang nơm nớp lo sợ rằng, chỉ cần mình vừa mở miệng, Vũ Văn Độ sẽ lập tức thỉnh chỉ ban hôn vậy.
"Nhắc đến người thân..." Tạ Hoằng lại buông thêm một tiếng thở dài.
Nhớ lại những lời đồn thổi dạo gần đây, không ít người bắt đầu đưa mắt nhìn về phía chỗ ngồi của Yến gia. Yến ngũ bực bội trừng mắt nhìn lại. Nhìn cái gì mà nhìn! Chính miệng Vũ Văn đệ đệ đã nói là không có ý đó rồi. Đám người này thật nực cười, gió còn chưa kịp thổi mà đã tự huyễn hoặc ra một trận mưa rào! Thật là đáng ghét hết sức.
Ánh mắt Vũ Văn Độ khẽ đanh lại. E rằng bệ hạ đã nghe được những lời đồn đại dạo gần đây, tin rằng hắn thực sự muốn liên hôn với Yến gia, nên mới nảy sinh ý định ban hôn để ngăn chặn.
"Bệ hạ, Thừa Ân Hầu nay đã đến tuổi nhược quán, quả thực cũng đến lúc nên thành gia lập thất rồi." Huệ phi nương nương vô cùng thức thời mà tiếp lời. Nàng ta cố ý hay vô tình lướt mắt nhìn qua các tiểu thư khuê các đang ngồi dự tiệc, mỉm cười nói: "Lần này Thừa Ân Hầu đã lập được công lớn, bệ hạ chi bằng nhân cơ hội này dệt gấm thêu hoa, ban cho Thừa Ân Hầu một mối lương duyên, để niềm vui được nhân đôi."
Lục Tình vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. Hai người này kẻ xướng người họa, diễn còn đạt hơn cả kép hát trên sân khấu. Nhưng cũng may, màn kịch lần này lại đúng là thứ nàng thích nghe.
Tạ Hoằng nghe vậy liền tỏ vẻ vui mừng: "Ái phi nói rất có lý."
Nhưng ngay sau đó, hắn lại giả vờ lộ ra vẻ mặt khó xử: "Thế nhưng, Thừa Ân Hầu đã rời kinh thành ba năm, e là không rõ trong các gia tộc ở kinh thành có thiên kim nào đến tuổi cập kê. Không biết ái phi có nhân tuyển nào tốt để tiến cử không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

