Đáy mắt Vũ Văn Độ dần trở nên thâm trầm. Thân phận của Yến gia vốn dĩ rất đặc thù, bản thân hắn lại vừa mới lập công lớn thắng trận trở về. Kẻ tung ra tin đồn này rốt cuộc rắp tâm ấp ủ mưu đồ gì, tự nhiên không cần nghĩ cũng biết.
Nhưng đó là chuyện để tính sau. Trước mắt, tuyệt đối không thể để người nhà họ Yến tiếp tục hiểu lầm thêm nữa. Vũ Văn Độ liếc nhìn đĩa bánh ngọt trên bàn Yến Tiêu đã bị hắn ăn nham nhở, bèn đẩy phần bánh nguyên vẹn của mình sang, khẽ giọng dặn dò: "Đệ mau đem qua bồi tội với Ngũ tỷ tỷ thay ta trước đi."
Hắn và Yến Tiêu vốn là bạn nối khố từ thuở nhỏ. Mối quan hệ giữa hai nhà vô cùng thân thiết, ngoại trừ phụ mẫu ra thì bọn họ luôn xưng hô theo vai vế của đối phương.
Nghe vậy, Yến Tiêu vội vàng nhét nốt miếng bánh đang cầm dở vào miệng, rồi bưng đĩa bánh nguyên vẹn lật đật chạy về phía sau. Dựa theo tính khí nóng nảy của Ngũ tỷ tỷ, quả thực phải mau chóng giải thích cho rõ ràng, kẻo lát nữa tỷ ấy lại xách thương lao lên tận đây thì khốn.
Sau khi Yến Tiêu ghé tai tỷ tỷ nhà mình thì thầm vài câu, sắc mặt của Yến ngũ cô nương cuối cùng cũng dịu đi trông thấy.
Bên ngoài bữa tiệc.
Một cung nhân đang cung kính bẩm báo với Thánh thượng.
"Nô tỳ nghe thấy Thừa Ân Hầu nói ngày mai sẽ đến bái phỏng phủ Yến tướng quân. Ngài ấy còn hỏi Yến Lục lang về sở thích của tất cả mọi người trong Yến gia. Sau đó hai người bọn họ kề tai nói nhỏ chuyện gì thì nô tỳ không nghe rõ, chỉ thấy lúc sau Thừa Ân Hầu đã nhờ Yến Lục lang mang một đĩa bánh ngọt đến dâng cho Yến ngũ cô nương."
Tạ Hoằng vội vàng truy vấn: "Yến Ngũ nhận rồi sao?"
"Dạ, nhận rồi ạ." Cung nhân kia cẩn thận ngẫm nghĩ một lát rồi bẩm tiếp: "Ban đầu, trông Yến ngũ cô nương có vẻ hơi phật ý. Thế nhưng sau khi nhận đĩa bánh ngọt xong, sắc mặt nàng ấy liền tốt hơn rất nhiều. Chẳng bao lâu sau đã thấy nàng ấy nói nói cười cười với Yến tứ cô nương rồi ạ."
Tạ Hoằng nhắm nghiền hai mắt, hít vào một hơi thật sâu. Chuyện này nghe thế nào cũng giống như hai kẻ đang liếc mắt đưa tình với nhau. Hơn nữa, dựa vào cái tính khí bướng bỉnh của Yến Ngũ, nếu không phải là thực lòng thích, thì đời nào nàng ấy lại chịu nhận đĩa bánh ngọt kia.
Ban nãy, sau khi biểu muội Tình nhi rời đi, trong lòng hắn đã dâng lên vài tia hối hận. Hắn bèn nghĩ thầm, chi bằng cứ sai người đi dò la khẩu khí của hai nhà xem sao, nhỡ đâu tất cả chỉ là một sự hiểu lầm. Nhưng cứ nhìn vào tình hình hiện tại, rõ ràng hai nhà Vũ Văn và Yến gia quả thực đang có ý định liên hôn với nhau!
Dù có thế nào đi chăng nữa, mối hôn sự này tuyệt đối không thể thành!
Ở bên trong, Lục Tình đã thu trọn mọi động tĩnh ở phía đối diện vào trong tầm mắt. Trên Lộ Vân Đài tiếng người xì xào bàn tán không ngớt, âm lượng của hai người kia lại cực kỳ nhỏ. Với khoảng cách này, nàng hoàn toàn không thể nghe rõ bọn họ đang nói cái gì. Tuy nhiên, nàng lại nhìn rành rành cảnh Thừa Ân Hầu nhờ Yến Tiêu mang bánh ngọt qua cho Yến Ngũ.
Thiên tử giá lâm, bá quan văn võ cùng gia quyến lập tức im bặt. Mọi người trật tự bước ra khỏi chỗ ngồi, kính cẩn cung nghênh thánh giá.
"Tham kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế, vạn vạn tuế."
Tạ Hoằng sải bước tiến về phía Thừa Ân Hầu, đích thân đưa tay đỡ hắn dậy, ân cần nói: "Vũ Văn ái khanh đang mang trọng thương, mau mau bình thân."
"Tạ bệ hạ." Vũ Văn Độ rũ mắt tạ ơn.
"Chư vị ái khanh cũng miễn lễ đi."
Tạ Hoằng mỉm cười nhìn Vũ Văn Độ và Yến Tiêu, dõng dạc nói: "Trong trận đại thắng nơi biên ải lần này, công lao của Thừa Ân Hầu và Yến lục lang là không thể phai mờ. Hai khanh mau vào tiệc đi."
"Rõ, tạ bệ hạ." Vũ Văn Độ và Yến Tiêu đồng thanh tạ ơn. Đợi đến khi thiên tử an tọa ở vị trí cao nhất, hai người mới quay trở về chỗ ngồi của mình.
Tạ Hoằng đưa mắt quét qua các dãy bàn tiệc, ánh nhìn khẽ dừng lại trên người Lục Tình nửa khắc rồi mới dời đi. Hắn cất lời: "Đại thắng biên ải lần này, các tướng sĩ đã vất vả rồi. Hôm nay trẫm mở tiệc mừng công, ban thưởng cho ba quân, quân thần cùng chung vui, chư vị ái khanh cứ tự nhiên, không cần phải câu nệ."
"Tạ hồng ân của bệ hạ."
"Khai tiệc."
Sau khi khai tiệc, Tạ Hoằng cùng quần thần cạn một chén rượu chung. Tiếp đó, các bá quan lần lượt tiến lên kính rượu chúc mừng. Kính hoàng thượng xong thì chuyển sang kính các tướng sĩ. Thế nhưng, khi đến lượt Vũ Văn Độ, chỉ thấy hắn đưa tay che môi khẽ ho khan vài tiếng, áy náy nói: "Xin chư vị lượng thứ, ta đang mang trọng thương, chỉ đành lấy trà thay rượu."
Tin tức Vũ Văn Độ bị thương nặng vốn đã sớm lan truyền khắp kinh thành. Trong lúc này, dĩ nhiên chẳng có kẻ nào không biết điều mà cứ nằng nặc ép hắn uống rượu. Bọn họ chỉ khách sáo đáp lời: "Nên như vậy, Thừa Ân Hầu vẫn là nên giữ gìn sức khỏe thì hơn."
Cứ thế kẻ qua người lại, Vũ Văn Độ uống no cả một bụng trà, còn Yến Tiêu thì đã bắt đầu chuếnh choáng. May mắn là về sau có phụ thân và huynh trưởng của hắn đứng ra cản rượu giúp không ít, nếu không hắn đã say gục ngay tại chỗ rồi. Rượu chè linh đình, ca múa rộn rã, bầu không khí của bữa tiệc cũng dần trở nên náo nhiệt. Đúng lúc này, thiên tử tuyên bố ban thưởng cho các tướng sĩ, đẩy buổi tiệc mừng công lên đến cao trào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

