Chiếc xe nhanh chóng chạy đi, dần dần dời khỏi địa bàn của Lâm Mặc Phong.
Chiếc xe chạy rất lâu, rất lâu, chạy vào trong rừng. Lúc này Tô Uyên Linh bất đầu cảm thấy không ổn, muốn quay sang hỏi thì người đàn ông kia như đọc được suy nghĩ của cô ta, lên tiếng trước.
Yên tâm đi, tôi không hại cô đâu. Nếu muốn Lâm Mặc Phong không tìm ra thì đi theo tôi, còn nếu không bây giờ cô có thể xuống xe.
Đây là rừng đấy, ông kêu tôi xuống xe ngay giữa rừng, tôi đâu có điên.
Đây là giữa rừng đó, trời cũng đã tối rồi, kêu cô ta xuống xe cô ta đâu có điên, vả lại cô ta còn đang bị thương xuống ở đây nhỡ đâu cô ta không may gặp thú dữ hoặc kiệt sức mà chết ở đây thì sao, cô ta đâu có điên mà làm vậy, Tô Uyên Linh còn muốn trả thù Lâm Mặc Phong và Cố Tuyên Nghi đâu thể chết dễ dàng thế được.
Haha...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)