Lần nữa tỉnh dậy sau cơn hôn mê, Tô Uyên Linh mệt nhọc đưa mắt nhìn xung quanh.
Tối, rất tối cũng rất lạnh.
Đã hai tháng rồi, cô ta bị nhốt ở đây đã hai tháng, ngày ngày bị tra tấn, từng đợt đòn roi đánh xuống da thịt cô ta, đau, rất đau.
Vết thương cũ chưa lành đã thêm vết mới, nhiều lần bị đánh đến ngất đi, Tô Uyên Linh thật sự chỉ mong chết đi, bởi nếu tỉnh lại cô ta sẽ lại tiếp tục bị đánh.
Nhưng đâu phải muốn chết là có thể chết dễ dàng như vậy được.
Lâm Mặc Phong đã căn dặn không được để Tô Uyên Linh chết nhưng cũng phải để cô ta nếm đủ, bọn họ rất biết cách tra tấn, ra tay rất mạnh nhưng chỉ tập trung chủ yếu ở những nơi không gây nguy hiểm tính mạng, nên dù có đau thế nào thì Tô Uyên Linh cũng không thể ngay lập tức chết đi như cô ta muốn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)