Ngọn đèn trên đầu họ bỗng nhiên chớp nháy liên hồi.
Chu Nguyên Dã im lặng hồi lâu rồi mới nói: "Vào đi."
"Ngủ ngon." Lâm Sơ không ngoảnh đầu lại mà đi thẳng vào phòng.
"Ngủ ngon." Chu Nguyên Dã đáp lại cô bằng chất giọng trầm thấp đến mức toát ra hơi lạnh.
Ngăn cách bởi một cánh cửa, trò chơi đâm lao phải theo lao của họ dường như cũng đến đây là kết thúc.
Chu Nguyên Dã đứng nhìn cô bước vào phòng và dõi theo cho đến khi cánh cửa khép lại.
Anh đứng một mình ngoài cửa thêm một lát.
Ngọn đèn trên đầu lại nháy thêm vài cái rồi vụt tắt hoàn toàn.
Có lẽ đã đến lúc phải thay bóng đèn này rồi, anh thầm nghĩ.
Đóng cửa lại, Lâm Sơ bước vào trong vài bước. Cô bật đèn một cách máy móc rồi bàn tay đang dán trên công tắc khẽ trượt xuống, cuối cùng vịn vào chiếc tủ thấp, cả người héo rũ như một quả bóng bay bị xì hơi.
Cô từng nghĩ sau khi thử ở bên anh thì bản thân có thể buông bỏ được chấp niệm này.
Thế nhưng cô lại không ngờ rằng có những thứ chỉ khiến con người ta ngày càng chìm đắm hơn.
Rất lâu sau, Lâm Sơ nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa xa dần. Đợi thêm một lúc nữa cô mới cởi giày ra rồi đi vào phòng khách và để cả người lún sâu vào trong ghế sofa.
Giờ này có lẽ Tưởng Dư Ôn vẫn chưa ngủ dậy nhưng Lâm Sơ không còn tâm trí để bận tâm nhiều như thế nữa.
Cô muốn tìm một người để trò chuyện.
Tiếng chuông cuộc gọi thoại của Tưởng Dư Ôn vẫn mang phong cách Rock sôi động như cũ nhưng lúc này cô chẳng còn tâm trí đâu mà chú ý.
"Alo..." Tưởng Dư Ôn bị đánh thức đến mức sắp bùng nổ nhưng ngay khi nhìn thấy tên người gọi, cô ấy đã kìm nén cơn cáu kỉnh lúc ngủ dậy mà bắt máy.
"Alo." Lâm Sơ cố tỏ ra bình tĩnh nói.
Tưởng Dư Ôn lại lập tức nghe ra tâm trạng bất thường của cô: "Sơ Sơ, cậu sao vậy?"
Tưởng Dư Ôn kiên nhẫn chờ đợi.
"Làm sao bây giờ, hình như tớ vẫn rất thích anh ấy."
Đêm khuya tĩnh lặng, giọng nói của Lâm Sơ tựa như một bông tuyết rơi xuống mặt đất, cực kỳ nhẹ nhàng.
Tưởng Dư Ôn khẽ thở dài một tiếng: "Đều là lỗi của tớ. Tớ không nên khuyên cậu đi trêu chọc anh ta."
"Không, không phải lỗi của cậu đâu." Lâm Sơ hiểu rõ rằng dù bạn mình không nói thì chính cô cũng sẽ không kìm lòng được.
"Anh ta rốt cuộc có gì tốt chứ? Có thể khiến cậu bao nhiêu năm trôi qua rồi mà vẫn không cách nào buông bỏ được." Tưởng Dư Ôn biết sơ qua câu chuyện giữa hai người, nhưng cũng chỉ là khái quát mà thôi.
Đúng vậy, anh rốt cuộc có điểm gì tốt cơ chứ?
Lâm Sơ cũng tự hỏi chính mình.
Cô thở dài và tâm trí không tự chủ được mà nhớ về mùa đông năm lớp mười hai đó, một ngày tuyết rơi hiếm hoi ở phương Nam.
Kể từ khi cô sinh ra, đó là lần thứ hai thị trấn nhỏ vùng Giang Nam có khí hậu ôn hòa này đón tuyết. Hơn nữa đó còn là trận tuyết lớn có thể phủ kín mặt đất và khoác lên những tán lá một lớp áo bạc trắng xóa.
Trong tiết Toán tẻ nhạt, không biết bạn học nào đó bỗng nhiên reo lên: "Tuyết rơi rồi!"
Ngay sau đó, cả lớp bắt đầu xôn xao hẳn lên.
Mặc cho thầy giáo gõ lên bục giảng yêu cầu mọi người chú ý nghe bài cũng không thể nào kéo lại sự tập trung của học sinh được nữa.
Mắt của ai nấy đều đang nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn những bông tuyết bay rợp trời.
Cuối cùng, thầy dạy Toán đành đặt giáo án xuống và vỗ mạnh lên bàn một lần nữa. Ngay khi mọi người tưởng thầy sắp nổi trận lôi đình thì thầy lại bất lực nói: "Đi xem tuyết hết đi. Những câu còn lại chưa giảng xong thì tối nay học tự chọn sẽ bù!"
Tất cả học sinh đều reo hò ầm ĩ rồi ùa ra khỏi lớp.
Lâm Sơ cũng phấn khích đi theo các bạn ra ngoài xem tuyết, chỉ là lúc họ không chú ý, cô đã bí mật lẻn đi.
Lớp học bên cạnh không một bóng người. Nếu cô nhớ không lầm thì Chu Nguyên Dã đã đến phòng thí nghiệm để học tiết Hóa rồi.
Khi đó họ đã làm bạn qua mạng được vài tháng. Thỉnh thoảng họ sẽ than vãn về việc giải đề hằng ngày của năm cuối cấp sau khi tắt đèn, cũng có khi khích lệ và cổ vũ lẫn nhau trước kỳ thi.
Cô tìm một góc tường khuất rồi lấy chiếc điện thoại giấu trong áo phao ra và gửi tin nhắn cho anh trên QQ: Tuyết rơi rồi.
Bình thường Lâm Sơ sợ làm phiền anh nghe giảng nên sẽ không gửi tin nhắn trong giờ học, cô cũng không rõ liệu anh có mang theo điện thoại hay không.
Thế nhưng không ngờ Chu Nguyên Dã lại trả lời tin nhắn rất nhanh: Thấy rồi.
Lâm Sơ nhắn lại: Sao cậu không tập trung nghe giảng!
Chu Nguyên Dã: Cậu cũng thế thôi.
Lâm Sơ tranh luận: Tớ không có, thầy dạy Toán cho tụi tớ nghỉ rồi.
Một lát sau, Chu Nguyên Dã mới nhắn lại: Hóa ra cậu ở lớp ba.
Lâm Sơ không ngờ mình chỉ lỡ lời một câu đã làm lộ thân phận. Cô vội vàng che giấu theo kiểu càng giải thích càng lộ: Lớp ba nào cơ?
Chu Nguyên Dã: Tớ đã kiểm tra thời khóa biểu của cả khối mười hai rồi, chỉ có lớp ba là có tiết Toán vào giờ này thôi.
Hỏng bét rồi!
Để kết bạn với anh, Lâm Sơ đã đặc biệt đăng ký một tài khoản QQ mới với biệt danh là Thỏ Nhỏ, nhưng giờ xem ra danh tính của cô sắp không giữ được nữa rồi.
Tuy nhiên cô lập tức nghĩ lại, lớp ba còn bao nhiêu người khác nữa mà! Cô sợ cái gì chứ?
Lâm Sơ gượng ép chuyển sang chủ đề khác: Hiếm khi tuyết rơi, tớ đắp cho cậu một người tuyết nhé.
Chu Nguyên Dã: Đừng có lảng tránh vấn đề. Tại sao không chịu nói cho tớ biết tên của cậu? Giữa bạn bè với nhau, tính cách mới là quan trọng nhất.
Ngẫm kỹ lại câu này, chẳng phải là anh đang chê cô xấu sao?
Lâm Sơ lập tức phản hồi: Tớ không xấu đâu nhé!
Chu Nguyên Dã: Vậy thì vì lý do gì?
Lâm Sơ do dự một lát nhưng vẫn không nói cho anh biết.
Cô lo rằng việc này sẽ gây ảnh hưởng đến anh trước kỳ thi đại học, và càng lo lắng bản thân mình sẽ bị anh làm xao nhãng hơn.
Lần thi thử trước, họ vô tình được phân vào chung một phòng thi, cô ngồi ở phía trước lệch sang một bên so với anh. Mỗi khi nghĩ đến việc anh đang ngồi chung phòng với mình là tim cô lại đập loạn nhịp không thôi. Kết quả là năm môn thi trong ba ngày đó, không có môn nào cô thực sự có thể tĩnh tâm làm bài được.
Nếu bây giờ bị anh biết tên thì e là ngay cả lòng dũng cảm để đi ngang qua cửa lớp anh, cô cũng chẳng còn nữa.
Vì vậy cuối cùng Lâm Sơ vẫn nhắn lại: Đợi đến khi chúng ta tốt nghiệp, tớ sẽ nói cậu biết.
Bên kia im lặng hồi lâu không có hồi âm, Lâm Sơ mím môi canh chừng điện thoại, sợ rằng anh đã tức giận rồi.
May mà Chu Nguyên Dã không hề giận, anh nói: Được. Thầy xuống kiểm tra kết quả thí nghiệm rồi, nói chuyện sau nhé.
Lâm Sơ thở phào nhẹ nhõm. Cứ nghĩ đến việc một học sinh giỏi cũng có lúc làm việc riêng trong giờ học là cô lại thấy buồn cười: Vậy cậu mau tập trung học bài đi.
Ngay khi cô tưởng rằng sẽ không nhận được tin nhắn nữa thì trên điện thoại lại nhảy ra một thông báo.
Chu Nguyên Dã: Đắp người tuyết cho tớ đi.
Lâm Sơ nhếch môi gửi lại một chữ "Được", sau đó cất điện thoại vào túi áo.
Vừa rồi cầm điện thoại hồi lâu khiến tay cô đã đông cứng lại, nhưng dường như cô không hề cảm thấy điều đó. Cô hào hứng bốc từng nắm tuyết rồi đắp một người tuyết trắng trẻo mập mạp trên bệ đá trước cửa phòng học của Chu Nguyên Dã.
Trời quá lạnh, Lâm Sơ quay về lớp mới để lại lời nhắn cho anh: Đắp xong rồi, cậu về là sẽ thấy ngay.
Sau đó Chu Nguyên Dã mãi không trả lời tin nhắn khiến Lâm Sơ có chút hụt hẫng.
Người tuyết cô đắp đã bị những bạn học đùa nghịch tuyết làm hỏng mất, mà anh thì vẫn chưa kịp nhìn thấy.
Mãi cho đến trước giờ học tự chọn buổi tối, Chu Nguyên Dã đột nhiên đến lớp cô và gõ cửa.
Dáng người cao ráo với khí chất xuất chúng đứng ngay cửa, dù chỉ mặc bộ đồng phục bình thường cũng khiến người ta phải trầm trồ.
Đây chính là chàng trai được bao nhiêu người thầm thương trộm nhớ đây mà.
Lâm Sơ chột dạ cúi thấp đầu.
Nữ sinh ngồi cạnh cửa thẹn thùng hỏi Chu Nguyên Dã tìm ai, anh nói gì đó không rõ, sau đó đưa mắt đảo quanh lớp một lượt rồi rời đi.
"Đẹp trai quá, là Chu Nguyên Dã kìa."
"Cậu ấy đến tìm ai vậy?"
"Không nói."
Đợi đến khi trong lớp rộ lên tiếng bàn tán, Lâm Sơ mới lặng lẽ ngẩng đầu, dùng liếc mắt nhìn trộm ra cửa một cái.
Quả nhiên người đã đi rồi.
Là đến tìm cô sao?
Cô không khỏi mong chờ nghĩ thầm rồi không nhịn được mà lấy điện thoại ra.
Trên đó có hai tin nhắn Chu Nguyên Dã gửi cho cô, một tin là ảnh chụp người tuyết, tin còn lại viết: "Quà đáp lễ đặt trên bệ đá trước cửa lớp cậu đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
