Chất cồn trong cơ thể bắt đầu bốc lên đầu khiến Lâm Sơ cảm nhận được làn da dần nóng rực và nhiệt độ tăng lên từng chút một, thậm chí hơi thở ra từ cánh mũi cũng trở nên nóng hổi.
Lâm Sơ khẽ cúi đầu, đôi mắt phủ sương mù nhuốm màu say khướt nhìn xuống dưới.
Thế nhưng dường như có gì đó không đúng, nguồn cơn của hơi nóng ấy lại đến từ đôi bàn tay cô.
Chính là ở bàn tay đang bị người nào đó nắm chặt.
Chu Nguyên Dã giữ im lặng, Evelyn trước mắt không ngừng mấp máy môi nhưng tai anh lại giống như bị thứ gì đó bịt kín nên chẳng thể nghe lọt một chữ nào.
Ly rượu whisky tỏa ra mùi cồn nồng nặc.
Anh rũ mắt nhìn vào trong ly.
Đèn treo trong quán rượu nhỏ nhuộm đêm đen thành sắc cam rực rỡ, ánh sáng xuyên qua hàng mi tạo thành một khoảng bóng râm nho nhỏ rồi che giấu đi vẻ thâm trầm nơi đáy mắt anh.
Anh bưng ly rượu lên rồi dốc một ngụm lớn vào miệng, cảm giác nóng rát đầy kích thích trượt xuống cổ họng và lan tận vào dạ dày.
Chẳng mấy chốc, cơ thể anh đã nóng bỏng như một ngọn lửa.
Lâm Sơ cũng cảm nhận được điều đó.
"Sơ, mặt cô đỏ quá, cô có sao không?" Austin quan tâm ghé đầu sang hỏi Lâm Sơ.
"Tôi không sao." Lâm Sơ khẽ lắc đầu: "Vừa nãy tôi uống mấy ly cocktail, vì nó ngọt và dễ uống quá nên không ngờ hậu vị lại mạnh đến thế."
"Cô thế này rất dễ say đấy." Austin tin là thật nên đề nghị: "Hay là chúng ta chơi trò gì đó đi. Chẳng phải người Trung Quốc đều thích chơi trò gì đó khi uống rượu sao? Oẳn tù tì thì sao? Tôi có học qua một chút nhưng không giỏi lắm."
Lâm Sơ vừa định đồng ý thì chợt nhớ ra tay mình vẫn đang bị người nào đó nắm lấy.
"Chu Nguyên Dã." Cô kề sát tai anh và khẽ cựa quậy bàn tay.
"Hửm?" Anh khẽ nghiêng đầu qua.
Cô cảm nhận được ngón tay cái của anh đang nhẹ nhàng mơn trớn đầu ngón tay mình.
"Sao vậy?" Trong đôi mắt đen thẳm của Chu Nguyên Dã ẩn giấu sự trêu chọc.
"..." Đúng là biết rồi còn hỏi.
Được thôi.
Khóe môi Lâm Sơ khẽ gợn lên nụ cười, đôi mắt long lanh ngập nước nhìn anh mà đưa ra lời mời: "Cùng chơi đi, chơi oẳn tù tì đi, đông người mới vui."
Không đợi Chu Nguyên Dã lên tiếng, Austin đã nhanh nhảu tiếp lời: "Anh ấy chẳng thèm chơi mấy trò trẻ con này với chúng ta đâu, vả lại chẳng ai trong chúng ta là đối thủ của anh ấy cả, đừng rủ anh ấy, Sơ ơi."
"Phải đó," Chu Nguyên Dã khẽ mỉm cười rồi bóp nhẹ tay cô một cái: "Mọi người cứ chơi đi."
"Sơ, chúng ta chơi đi." Austin nói.
Không rút được tay về nên Lâm Sơ đành kín đáo lườm Chu Nguyên Dã một cái, cô mím môi giải thích với Austin: "Thật ra tôi cũng không biết chơi."
Đêm nay, danh sách nhạc phát lặp lại của quán rượu là những bản jazz dịu dàng và quyến rũ, giọng nam trầm ấm vang vọng trong không gian trống trải, cho đến khi danh sách nhạc bắt đầu phát lại thì kim đồng hồ cũng đã chỉ mười một giờ.
Vì chuyến bay của Lâm Sơ là vào sáng sớm mai nên Chu Nguyên Dã đã chủ động kiểm soát thời gian, vừa đến giờ liền tuyên bố kết thúc.
Trên xe lúc quay về, Evelyn cố tình ngồi vào giữa Lâm Sơ và Chu Nguyên Dã.
Cô ấy mỉm cười rạng rỡ nhìn Lâm Sơ, hoàn toàn khác hẳn với vẻ gay gắt khi đối đầu nhau trong nhà vệ sinh lần trước.
Lâm Sơ không lên tiếng cho dù cô nhận ra Evelyn đang có chuyện muốn nói.
Quả nhiên Evelyn không nhịn được lâu mà chủ động mở lời: "Này."
"Hửm?" Bất chợt bị chọc vào cánh tay, Lâm Sơ lười biếng liếc mắt nhìn sang.
Evelyn thẳng thắn nói: "Tôi nghĩ về chuyện lần trước dường như giữa chúng ta có chút hiểu lầm."
Chuyện lần trước? Hiểu lầm?
Lâm Sơ khó hiểu nhướng mày.
"Thật ra thì," Evelyn ghé sát vào tai Lâm Sơ rồi nói: "tôi và Sean là họ hàng xa, kiểu rất xa ấy."
Vẻ mặt Lâm Sơ dần trở nên nghiêm túc, cô đưa mắt nhìn qua cô ấy tới Chu Nguyên Dã đang nhắm mắt nghỉ ngơi rồi hỏi ra thắc mắc trong lòng: "Nhưng chẳng phải cô thích anh ấy sao?"
"Người tôi thích," Evelyn đưa ngón tay chỉ về phía ghế phụ, nơi Austin đang ngồi: "là cậu ấy."
Lâm Sơ sững sờ.
Evelyn lắng nghe tiếng ngáy khe khẽ của Austin mới dám không chút kiêng dè nói với Lâm Sơ: "Nhưng cậu ấy cứ luôn xem tôi là trẻ con. Thật hy vọng khi nào đó cậu ấy cũng có thể nhìn tôi như cái cách cậu ấy nhìn chị thì tốt biết mấy."
Lâm Sơ cạn lời.
Hóa ra khi một người đang dõi theo một người khác thì thực sự cũng sẽ có ai đó đang dõi theo họ.
Người tài xế tận tâm là bà Mia dừng xe vững vàng tại một bãi đất trống.
"Được rồi, tôi và Austin đến nơi rồi." Evelyn nở một nụ cười ngọt ngào với Lâm Sơ: "Tạm biệt nhé Sơ, chúc chị về nước thuận buồm xuôi gió."
"Cảm ơn em, cũng chúc em cầu được ước thấy." Lâm Sơ khẽ nghiêng người để nhường đường cho Evelyn xuống xe.
Ngay sau đó cửa ghế phụ phía trước mở ra: "Austin, về đến nhà rồi! Mau dậy ngay cho tôi! Đồ sâu rượu này!"
"Ôi Evelyn, bà làm tôi giật cả mình!"
"Nhanh lên nhanh lên!"
"Biết rồi! Có thể ngậm miệng lại để yên tĩnh một chút không hả." Austin bừng tỉnh khỏi giấc mộng rồi bị kéo xuống xe.
Đóng cửa xe lại, cậu ấy lại nhích thêm một bước rồi gõ nhẹ vào cửa kính hàng ghế sau.
Lâm Sơ nhấn nút, ngoài cửa sổ xe đang từ từ hạ xuống là khuôn mặt ửng hồng của Austin.
"Sơ, hãy đợi tôi ở Trung Quốc nhé! Kỳ nghỉ tới nhất định tôi sẽ đến tìm cô." Austin say xỉn dùng hai tay bám vào cửa xe rồi áp mặt lên đó và nói bằng giọng nũng nịu.
"Được thôi. Mau vào nhà đi, đừng để bị lạnh đấy." Lâm Sơ vẫy tay chào cậu ấy cùng Evelyn đang đứng phía sau.
Dưới sự phản chiếu của lớp tuyết trắng xóa, ánh sáng từ đèn đường hắt xuống trong trẻo tựa ánh trăng.
Chiếc xe lại tiếp tục khởi hành.
Lâm Sơ ngước mắt nhìn, người vừa nãy còn nhắm chặt mắt giờ đây đang hơi nghiêng đầu và đôi mắt sáng quắc chăm chú nhìn cô.
"Anh giả vờ ngủ à?" Cô khẽ nheo mắt, một nét quyến rũ thoáng hiện nơi đuôi mắt cong cong.
"Không." Chu Nguyên Dã khẽ lắc đầu, giọng nói hơi khàn vì đã lâu không mở miệng.
"Tối nay anh cố ý." Lời nói của cô không phải là câu hỏi mà là khẳng định.
Chu Nguyên Dã không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận mà chỉ mỉm cười như có như không đáp lại: "Là ý của Evelyn."
"Anh cũng không thoát khỏi liên can đâu." Bàn tay mềm mại của Lâm Sơ lướt nhẹ trốn thoát khỏi tay anh.
"Tôi có tội, không nên cùng hội cùng thuyền với Evelyn." Ánh mắt Chu Nguyên Dã lấp lánh giống như một tín đồ đang thành tâm sám hối trước vị thần linh trong lòng: "Có thể tha thứ cho tôi không?"
Giọng nói của anh như mang theo móc câu trêu chọc tâm trí khiến người ta không nỡ mở miệng từ chối, thế là cô dứt khoát im lặng luôn.
Chỉ là khi anh nắm lấy tay cô lần nữa, cô đã không còn từ chối.
Sau khi về đến homestay, bà Mia cố ý tắt máy rồi xuống xe chào tạm biệt Lâm Sơ, bà nắm lấy tay cô và luyến tiếc nói: "Sơ, ta rất quý cháu. Bất cứ khi nào cháu đến Iceland, quán rượu của ta cũng sẽ luôn thắp đèn chờ cháu."
Lâm Sơ tiến lên ôm lấy bà Mia: "Cảm ơn bà, cháu cũng rất quý bà."
"Hy vọng Sean có thể cố gắng hơn một chút." Bà Mia ghé vào vai cô và chân thành cảm thán.
Lâm Sơ không nói gì mà chỉ mỉm cười nhạt.
Sau khi tiễn bà Mia đi, Lâm Sơ đi ngược trở vào, Chu Nguyên Dã đứng cách đó không xa rồi bước chậm hơn nửa bước để theo sau cô.
Trong đêm trước lúc ly biệt này, Chu Nguyên Dã và Lâm Sơ đều không hẹn mà cùng giữ im lặng.
Lòng bàn tay mất đi hơi ấm khi nãy nên cảm thấy trống trải vô cùng.
Chu Nguyên Dã nắm chặt lòng bàn tay rồi vô thức đưa tay ra, nhưng anh lại khựng lại giữa không trung rồi thu về.
Mà bước chân của Lâm Sơ cũng không dừng lại, cô không chờ anh tiến lên đi sóng đôi cùng mình.
Hai người giống như đã hẹn trước, đều ăn ý lùi lại nửa bước.
Dưới sự che chở của ánh sao, Lâm Sơ giẫm lên lớp tuyết dày và để lại từng dấu chân, cô giẫm rất mạnh như muốn để lại dấu vết của mình nơi này mãi mãi.
Chỉ cách vài bước chân mà ngỡ như xa xôi vạn dặm.
Chu Nguyên Dã nhìn bóng lưng cô.
Yên tĩnh và không một tiếng động.
Đi đến trước homestay số 7, Lâm Sơ lấy chìa khóa từ trong túi ra rồi mở cửa.
"Ngày mai, đừng tiễn tôi nữa." Cô đứng dưới ánh đèn sợi đốt trước cửa, quay lưng về phía anh và khẽ nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)