Trong bóng tối mịt mờ vô tận, đứng giữa trời cùng biển, cảm giác như chỉ còn lại có một mình, cùng với con thuyền khổng lồ cổ xưamàtrầm mặcnày.
Nhưng Kha Tầm biết, hết thảy mọi thứ đều không phải là thật, cậu biết mọi người vẫn còn tồn tại, chỉ là bị vùng tối bất thường này tách ra, bọn họ cách nhau rất gần rồi lại rất xa, bọn họ nhìn không thấy cũng nghe không được lẫn nhau, rõ ràng có mười hai người cùng làm bạn, nhưng vào giờ này khắc này mỗi người bọn họ lại rơi vào hoàn cảnh thân cô thế cô không nơi nào dựa dẫm.
Mà, thanh âm cọt kẹt thong thả bước đi, không nhanh không chậm từ boong thuyền truyền đến lại càng khiến người ta thêm kinh hoàng sợ hãi.
Kha Tầm tận lực thả nhẹ hô hấp, để lắng nghe càng rõ ràng hơn mọi động tĩnh phát ra xung quanh.
Cọt kẹt… cọt kẹtt…
Thanh âm giẫm trên boong thuyền bước đi vẫn chầm chậm phát ra ở cách đấy không xa.
Nó đi từ hướng đầu thuyền tiến đến, men theo boong tàu, trước hết sẽ trải qua căn phòng sảnh giữa nằm ở giữa thân thuyền, cũng tức là đám người Thiệu Lăng sẽ phải đối mặt với nó trước nhất.
Kha Tầm cố gắng lắng nghe, trong bóng tối trống trải rồi lại cực kỳ dày đặc, tiếng sóng biển vồn vập mà nhớp nháp, thân tàu nhè nhẹ bềnh bồng nảy lên, từng chút, từng chút… Gió bỗng nổi lên, vắt ngang qua lỗ tai, tựa như vừa cùng ai đó đi quá gần mà đụng vào vai nhau, làn da suýt nữa là dính sát vào nhau chỉ kém một chút xíu, lông tơ đụng chạm vào lông tơ, mang theo cảm giác sởn lạnh khiến người ta không kềm được nổ bắn cả người.
Kha Tầm vẫn đứng im không nhúc nhích, lén lút âm thầm nâng cung nỏ gác lên cánh tay, bàn tay cầm chặt mũi tên với một đầu bén nhọn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
