“Tui cũng theo Hạo Văn Nhi.” Cơ hồ ngay khi Kha Tầm vừa dứt lời, Vệ Đông đã lập tức lên tiếng tỏ thái độ.
“Tui cũng theo Văn Nhi ca!” La Bộ chậm hơn một nhịp.
“Anh cũng thế nhé.” Kha Tầm vẻ mặt cười nhạo nhìn thẳng vào mặt hắn.
Dù là bề ngoài hay là khí thế, Lưu Ngạn Lỗi đều bị đối phương đè bẹp dúm, hắn chỉ có thể hừ lạnh một tiếng quay đầu bước đi.
Thiệu Lăng vẫn bình tĩnh trầm ổn như vậy, khẽ gật đầu nhìn đám bên bọn họ, nói một câu “Chúc may mắn.” Xong, cũng quay đầu đi vào sảnh lớn ở giữa khoang thuyền lầu một.
Năm người cũ mang theo hai người mới là Tuyết Cách cùng La Bộ đứng tại chỗ, La Bộ ngó sang Kha Tầm, lại nghía qua Mục Dịch Nhiên, nói “Anh hai, anh rể, đêm nay chúng ta phải làm sao đây?”
Kha Tầm “…”
Mục Dịch Nhiên “…”
Mọi người “…”
Kha Tầm “Mẹ nó, ai anh hai chú? Ai anh rể chú hả?!”
La Bộ “Mấy cái tiểu tiết đó đừng để ý quá. Mấy anh mau mau nghĩ ra cách đối phó đi, trời sắp tối rồi kìa!”
Mọi người theo thói quen nhìn về phía Mục Dịch Nhiên, mà Mục Dịch Nhiên cũng vẫn giống như mọi khi, chưa bao giờ làm họ thất vọng “Trong câu chuyện Ngưu Chử nhiên tê, đốt sừng tê chính là ngọn nguồn mang đến mầm tai họa cùng tử vong, nhưng xét thấy chúng ta phải tìm ấn chương, nên có lẽ chỉ có phải đốt sừng tê mới có thể tìm được manh mối về ấn chương, bởi vậy thành ra cục diện biết rõ trong núi có hổ nhưng vẫn phải đi vào.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
