Trên thực tế nếu bản thân ý chí không quá mức yếu đuối dễ dao động thì bất luận ảo ảnh chế tạo ra tình cảnh mê hoặc tới cỡ nào đi nữa, chỉ cần chính mình tin tưởng vững chắc nó chỉ là ảo ảnh là có thể an toàn vượt qua được nó, cũng giữ được mạng sống của mình.
Chí ít thì, Kha Tầm cho là như thế.
Thế nên từ sau đêm đầu tiên suýt nữa đã bị ảo ảnh mê hoặc, những đêm tiếp theo, cậu đều bình tĩnh thong dong vượt qua toàn bộ ảo ảnh dù là nguy hiểm đến cỡ nào.
Những bức tranh đã trải qua trước đó, giờ phút này lại biến thành kinh nghiệm cùng tích lũy quý giá, giống như lời Vệ Đông từng nói, những thành viên của [Luận vào tranh] giờ phút này gần như rất ít bị quỷ quái gì đó hù dọa sợ hãi, hay những sự kiện kỳ lạ khiến bọn họ phải kinh hoàng thất thố.
Bình thường lúc đám bọn họ tán gẫu chuyện phiếm trên Wechat, thường hay nhắc tới Kha Tầm là người trưởng thành nhanh nhất trong số đám bọn họ, từ một thanh niên có vẻ hơi ngu dần hấp tấp từ lúc mới vào tranh, đến nay đã lớn dần trở thành một người chín chắn, bình tĩnh, đáng tin cậy, thậm chí là giống như thần hộ mệnh của cả đoàn đội bọn họ.
Vệ Đông là người quen thuộc Kha Tầm nhất, cũng bảo rằng cậu càng ngày càng trở nên cứng rắn đến khó có thể phá vỡ, bất luận là tinh thần hay là niềm tin, hay là tư tưởng lẫn tình cảm.
Kha Tầm cùng Mục Dịch Nhiên ngồi ở một góc tường trong phòng sảnh, ngay chớp mắt tối tăm xâm lấn, bàn tay của Mục Dịch Nhiên vốn vẫn nắm lấy tay cậu đột ngột biến mất.
Xung quanh lại là vùng tối đen trống rỗng hư vô giống hệt như ba đêm trước, âm thanh duy nhất bên tai cũng vẫn là tiếng nước biển cuồn cuộn xô đẩy nhau truyền đến từ cách đó không xa…
Kha Tầm lẳng lặng chờ đợi ảo ảnh xuất hiện, trong lòng suy đoán cái thứ khốn nạn đứng sau lưng mọi chuyện kia lần này sẽ bịa ra thứ gì mê hoặc người khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

