“Chúng ta nhất định phải đối mặt trực tiếp với điểm yếu ớt nhất của chúng ta, mới có thể vượt qua sự sợ hãi cùng trốn tránh mỗi khi đề cập tới nó, làm cho sức mạnh tinh thần của chính mình càng mạnh hơn,” Thiệu Lăng nói “Đối với việc này, tôi nghĩ có hai biện pháp có thể cải thiện, một chính là liệu pháp sụp đổ mà tôi đề cập lúc nãy, biện pháp còn lại chính là tự phân tích bản thân mình một cách triệt để, bao gồm nói nó ra, nói cho người khác biết, vượt qua nỗi xấu hổ cùng trốn tránh, bởi vì bộc trực thẳng thắn sẽ khiến người ta càng thêm ung dung kiên cường. Nếu như các vị cảm thấy không có gì muốn phản đối, vậy có thể tự lựa chọn cho mình biện pháp trong hai loại kể trên, những người còn lại cũng sẽ giúp một tay.”
“Vậy, tui chọn liệu pháp sụp đổ đi…” La Bộ vẻ mặt do dự nhìn Thiệu Lăng “Thiệu ca, anh tính chữa tui như nào á?”
La Bộ run rẩy cố gắng giãy dụa “Nhưng… trên thuyền này không có cái gì cả, mấy người làm sao giả ma dọa tui á? Hay là đổi biện pháp khác?”
“Đồ vật đầy đủ lắm, chú mày không cần phải lo, hãy đợi đấy.” Vệ Đông nói.
“Còn các vị, có gì muốn nói hay không?” Thiệu Lăng nhìn sang những người khác.
Mọi người ai cũng khẽ cụp mắt tự nhìn chính mình, Phương Phỉ lên tiếng “Tôi nghĩ, có lẽ tôi sẽ thất bại với cảm xúc ‘Thương’ này, tuy rằng tôi thích mạo hiểm, thích khiêu chiến cực hạn, cũng không sợ chết, nhưng bản thân tôi là một kẻ thuộc chủ nghĩa bi quan.”
Phương Phỉ tạm dừng một chút, ánh mắt nhìn về phía đầu gối đang ngồi xếp bằng, giống như đang thầm sắp xếp lại từ ngữ để tự phân tích chính mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)