Giọng của Tô Bản Tâm vẫn tiếp tục vang lên “…Etsuko dùng cái cuốc giết chết Saburo, cô nói: Chàng tra tấn ta, kết quả thế này là quả báo xứng đáng dành cho chàng vì đã tra tấn ta. Không ai được phép tra tấn ta. Không ai có thể tra tấn ta.”
“Thú sắc đỏ tươi trong tiểu thuyết rốt cuộc là chỉ cái gì? Nếu như là khắc họa trái tim của Etsuko, như vậy giống như cũng có thể hiểu được hình ảnh một đoàn màu đỏ tươi to lớn kia… nhìn như một mảnh nội tạng.” Triệu Yến Bảo nói.
“Nhưng vấn đề là chúng ta đi đâu tìm ra trái tim như vậy? Một trái tim nặng 13000 gram.” Trí Thuần nhìn Tần Tứ “Trái tim của một người bình thường chỉ nặng có 250 gram.”
Mọi người trầm mặc, La Duy chậm rãi đứng dậy “Mười giờ, nên trở về ngủ.”
Mọi thứ đã thảo luận đến nước này rồi, chỉ dựa vào tưởng tượng cùng suy đoán rỗng thì có thảo luận đến đâu cũng chẳng ra được kết quả.
Mọi người có chút tiếc nuối đứng dậy, giống như cái bàn ăn mờ tối trước mặt mới là nơi an toàn nhất cả cái thành phố này.
“Nếu như thật sự gặp phải nguy hiểm, chúng tôi phải đối phó thế nào?” Họa sĩ Dư Cực ngập ngừng hỏi.
“Tương cơ nhi động, tương kế tựu kế.” (*) Tần Tứ tặng hắn tám chữ.
Tám chữ này tựa hồ như ở bất cứ hoàn cảnh nguy hiểm nào cũng có thể áp dụng, nhưng ngay giữa lúc này, giữa thành phố đang dần bị bóng tối nuốt chửng này, bất cứ lời khuyên nào cũng đều giống như lời nói suông hoa mỹ.
Mọi người đều bất đắc dĩ lần lượt rời khỏi nhà hàng, tự trở lại chỗ ở của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)